Mọi người rõ ràng không ai ngờ tới tác giả của bức tranh này đã tự quyên sinh thân mình, đang ngồi cùng bàn cũng có một vị họa sĩ là Dư Cực lên tiếng hỏi “Vu Bắc Quốc kia hẳn là còn rất trẻ nhỉ?”
“Là bởi vì họa sĩ đã qua đời, cho nên bức tranh trước khi lâm chung của anh ta mới trở thành hàng không bán?” Trì Lôi ở bên cạnh suy đoán.
Tô Bản Tâm gật đầu, không nói gì thêm nữa.
Triệu Yến Bảo mắt nhìn đồng hồ treo tường của nhà hàng “Tám giờ rưỡi rồi, không biết ở thế giới này, “ban đêm” là bắt đầu từ mấy giờ?”
Những lời này hiển nhiên là hỏi các nhóm người cũ đang có mặt ở đây, Tần Tứ lên tiếng trả lời “Dựa theo lệ cũ, thường là sau mười một giờ.”
“Chúng ta không nghỉ ngơi ở cùng một chỗ, nếu như ban đêm có xảy ra nguy hiểm, phải làm sao để báo cho những người khác đây?” Triệu Yến Bảo suy nghĩ thực tế vô cùng.
“Phòng ngủ của chúng tôi đều có lắp điện thoại, còn mọi người?” Tần Tứ hỏi.
Triệu Yến Bảo gật đầu “Bên chúng tôi cũng có điện thoại, hơn nữa tôi cũng chép lại số điện thoại rồi.”
Vệ Đông “Cũng không biết cái điện thoại dòm cũ muốn chết trong phòng tụi này còn dùng được hay không nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
