Cả người Tiêu Cầm Tiên giống như vừa mới từ dưới biển sâu đi lên, toàn thân đều mướt đẫm mồ hôi, mái đầu nấm cũng không còn bồng bềnh mềm mại nữa mà ướt mẹp dính vào da đầu.
Tuy đám người bọn họ đã rời khỏi bà lão kia, nhưng con mắt màu đỏ đáng sợ của bà ta giống như vẫn đang bám dính lấy Tiêu Cầm Tiên, không cách nào giãy thoát được.
Xe taxi chầm chậm chạy đi trên đường trở về, Tiêu Cầm Tiên ngồi ở ghế sau xe chỗ sát cửa sổ, bởi vì suy yếu mà cả người oặt ẹo dựa hẳn lên người Vệ Đông.
Vệ Đông chỉ đành đưa tay đỡ nhẹ đối phương, để đối phương dựa vào mình.
“Tôi vừa sinh ra bát tự đã yếu rồi, lúc bé thường hay bị mấy thứ kia bám vào người, nhà tôi cứ cách vài hôm phải mời bà đồng tới, bà đồng bảo tôi xương cốt nhẹ, dễ bị mấy thứ kia bám lên.” Tiêu Cầm Tiên hai mắt vô thần nhìn cảnh phố phường xa lạ ngoài cửa sổ “Sau khi lớn lên mới đỡ hơn một chút, không còn xảy ra mấy việc kia nữa, nhưng bởi vì trong lòng có kiêng kị nên tôi thường đeo mấy thứ có thể trừ ma trừ tà.”
“Ở đâu ra có chuyện vì bát tự không tốt lại đem máu mủ ruột thịt của mình đi tặng người ta chứ?” Vệ Đông thật sự không hiểu
Tiêu Cầm Tiên méo nửa bên khóe môi cười “Tôi có một người chị, chị của tôi là một kẻ may mắn, năm chị ấy sinh ra, ba tôi làm ăn phát đạt, mẹ của tôi được thăng chức ở công ty, căn nhà cũ của gia đình chúng tôi giải tỏa được bồi thường một số tiền hậu hĩnh. Tôi thì khác, năm ấy tôi sinh ra, ba tôi làm ăn thất bát, chú tôi vì di sản ông nội để lại kiện ba tôi ra tòa, nói chung năm ấy cả nhà tôi nháo nhào cả lên, ba của tôi liền bảo tôi là sao chổi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


