“Chiều nay chúng ta đi tìm bà lão đó thử xem sao.” Tần Tứ đề nghị.
Tô Bản Tâm nói “Chúng ta tốt nhất chia nhau ra hành động, tất cả mọi người đều đổ xô đến chỗ bà lão đó cảm giác rất lãng phí nhân lực.”
“Vậy buổi chiều tự do hành động, trước bữa tối tập họp ở trước cửa nhà hàng buffet chỗ cũ.” Mục Dịch Nhiên đã giải quyết xong bữa trưa của mình.
“Không có gì, cô ấy là bạn của tôi.” Tần Tứ xua tay ý bảo y tá rời đi.
Tiêu Cầm Tiên khôi phục trở lại vẻ cao ngạo như lúc đầu, mái tóc cũng trở về hình đầu nấm “Đây là một cái bẫy.”
“Vào trong ngồi đi.” Tần Tứ dẫn Tiêu Cầm Tiên vào phòng trong, vẻ mặt nhìn như bình tĩnh thản nhiên nhưng lại âm thầm quan sát cô gái này.
“Đám người chúng ta toàn bộ đều bị bắt ép bước đi theo quy tắc của thành phố này, chẳng hạn như anh là bác sĩ, Kha Tầm là cảnh sát, La Duy là một người bên ngoài, còn nhân vật của tôi, mẹ nó… lại là một bệnh nhân.” Tiêu Cầm Tiên khoanh tay đứng ở một góc.
“Tối hôm qua tình huống của cô thật sự có phần đáng sợ, trước tiên là ngất xỉu, sau lại nổi điên làm ầm ĩ.” Tần Tứ nhắc nhở những việc Tiêu Cầm Tiên đã làm.
Ánh mắt của Tiêu Cầm Tiên bỗng chốc mịt mờ “Mấy việc đấy tôi nhớ không rõ lắm… Tối qua chuyện của Lion làm ai nấy cũng sợ hãi, tôi không tin mấy người kia không thấy sợ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)