Tất cả mọi người nhìn mà chẳng hiểu ra sao cả, Kỳ Cường ngược lại nhanh tay giành trước một bước, đoạt thanh kiếm kia vào tay.
Thanh kiếm kia cực kỳ sắc bén, trong quá trình Kỳ Cường lấy thanh kiếm từ trong thùng ra ngoài, mũi kiếm có lướt thoáng qua bên cạnh cánh tay áo của nữ tóc búi, rõ ràng vẫn còn cách quần áo của cô ta gần nửa tấc, ấy thế mà nó lại có thể rạch đứt một đoạn cánh tay áo của cô ta.
Nắm trong tay một món vũ khí sắc bén như vậy, ít nhất cũng khiến trong lòng cảm thấy an tâm hơn.
Nữ tóc búi lúc này mới giật mình hét to một tiếng, dùng tay bịt cánh tay mình lại trừng mắt hét vào mặt Kỳ Cường “Anh bị điên à! Suýt nữa là quẹt trúng tôi rồi anh thấy không! Mắt mù hay gì! Giành cái ——A”
Lời nói còn chưa kịp nói xong đã bị Kỳ Cường vung tay tát cho một cái nổ đom đóm vào mặt, cả thân hình cũng mất đà hất qua một bên, cả người chật vật té xuống đất.
“Anh làm gì vậy!” Mấy người bạn cùng cô ta đi theo vào tranh vừa kinh ngạc lại giận dữ nhìn Kỳ Cường la lên.
Kỳ Cường mặt mày âm trầm nhìn đám người kia một cái, cầm kiếm trong tay chỉ vào mặt họ “Tao thích làm cái gì thì làm đấy, đứa nào có ý kiến?”
Mắt thấy đám người bên kia vẫn không biết sợ muốn cãi cọ lại, Kha Tầm đột nhiên đưa tay vỗ mạnh một cái vào thùng, làm mọi người giật nảy mình.
“Đừng lề mề mất thời gian nữa,” Kha Tầm lạnh nhạt nhìn đám bốn người bên kia “Ở trong tranh này, ai cũng có thể giết người, ai cũng có thể bị giết, tôi khuyên các người trước khi làm gì thì động não một cái, dù cho không tin tưởng những lời Tần ca trước đó nói với các người, nhưng phàm là việc gì đắn đo kỹ rồi làm cũng không mất cái gì, nhất là trong tình huống các người còn chưa hiểu rõ ràng mọi thứ, các người nói có đúng không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
