*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đối với các tác phẩm thuộc trường phái quái đản mà nói, đa phần đều là kiểu bỏ phải theo trái, ý tưởng táo bạo, không để mình bị trói buộc bởi bất cứ quy tắc nào.
Mọi người vừa vào tranh liền phát hiện lúc này đang đứng trong một căn phòng hình tròn không cửa ra vào cũng không cửa sổ, vách tường cùng trần nhà được quết sơn tường kỳ lạ, bên trong không có dụng cụ hay gia cụ gì, chỉ có duy nhất một cái thùng được đặt giữa phòng.
Bạn trai của Lý Nhã Tình tên là La Duy, hiện tại cậu ta bị kéo vào đây, bọn họ cũng chẳng cần phải vắt óc gạt gẫm nữa, Tần Tứ trầm thanh nói cho cậu ta biết về quy tắc cùng thế giới trong tranh này.
Năng lực tiếp nhận của La Duy ấy vậy mà mạnh hơn người bình thường rất nhiều, từ đầu chí cuối đều là bình tĩnh lắng nghe, cuối cùng lại hỏi một câu “Mọi thứ trong tranh, đều không thể tiết lộ ra ngoài thế giới thật đúng không?”
Tần Tứ cảm thấy chàng trai này đầu óc rất linh hoạt, ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ khen ngợi kèm một chút tiếc thương, khẽ gật đầu.
“Cả dùng lời nói lẫn chữ viết đều không thể sao?” La Duy lại xác nhận thêm một lần nữa.
“Cái đựu…” Vệ Đông là người đầu tiên sống lại, trố mắt cứng lưỡi nhìn La Duy “Chưa thử! Chưa thử qua bao giờ —— nói không chừng thật sự có thể nha!” Nói xong liền vội quay sang nhìn Mục Dịch Nhiên, giống như chỉ có khi nào được đại lão gật đầu cùng khẳng định, mới càng xác nhận biện pháp này thật sự có thể dùng được.
“Mặc dù có tác dụng, nhưng để làm gì?” Đại lão càng bình tĩnh càng lạnh nhạt hơn La Duy “Dựa theo tâm tính thích tìm kiếm cái lạ của người bây giờ,”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



