*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Kha Tầm cùng Vệ Đông đưa Mục Dịch Nhiên ngủ say đi đến khách sạn, hai người họ cũng không ngay lập tức rời đi, mấy ngày nay ở trong tranh bôn ba chẳng ngủ yên được giấc nào, cho nên cũng mướn một cái phòng, hai người bò lên giường vùi đầu ngủ.
Lúc Kha Tầm thức dậy sang phòng bên cạnh xem Mục Dịch Nhiên thì, đại lão vẫn còn đang ngủ.
Kha Tầm trong lòng nghĩ, cũng phải thôi, Mục Dịch Nhiên làm người cực kỳ cẩn trọng, mấy ngày nay trong tranh có lẽ hắn là người ngủ ít nhất, đến giai đoạn cuối cùng lại phải liên tục đốt tế bào não. Mặc dù vẻ mặt lúc nào cũng giữ trầm ổn bình tĩnh, nhưng Kha Tầm nghĩ có lẽ người nam nhân này cũng sẽ cảm thấy khẩn trương, dù sao bảy cái mạng người đều nằm trong tay hắn, áp lực tâm lý lớn như vậy đổi lại là người khác có khi đã điên từ lâu rồi, Mục Dịch Nhiên từ đầu đến cuối vẫn lẳng lặng gánh lấy, tới cuối cùng cũng thành công thoát khỏi.
Đột ngột từ trạng thái tinh thần khẩn trương chuyển sang thư giãn thả lỏng, không ngủ một giấc quên quên trời đất mới là lạ…
Kha Tầm trở lại phòng mình đi tắm rửa một cái đi ra, thấy Vệ Đông vẫn còn vùi đầu trên giường, Kha Tầm cũng mặc kệ không gọi hắn dậy, mà lần nữa chạy sang phòng Mục Dịch Nhiên, sợ đại lão tỉnh dậy lại không nói tiếng nào bỏ đi mất tiêu.
Mục Dịch Nhiên hiếm khi được ngủ một giấc tới tự nhiên thức dậy như vậy. Mở mắt ra, ngoài trời đã là hoàng hôn, cũng không rõ mình lần này ngủ bao lâu.
Mục Dịch Nhiên yên lặng nằm trên giường, hai mắt mở to nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
Hắn có chút kinh ngạc vì bản thân mình lại không hề có chút phòng bị nào như vậy…
Cứ thế giao mình cho Kha Tầm, cứ thế tin tưởng thanh niên kia, tin rằng trong lúc bản thân mình bất tỉnh nhân sự, cậu ta có thể xử lý mọi chuyện thật thỏa đáng.
Đã thế, một kẻ trước giờ chưa từng phóng túng giấc ngủ của mình như hắn, thế mà lại buông thả bản thân thoải mái lại an tâm mà say sưa ngủ như thế ngay trước tầm mắt của Kha Tầm…
“Ngủ đã chưa?” Kha Tầm hoàn toàn không phát giác lạ thường, lên tiếng chào hỏi một câu, sau đó vươn tay kéo theo xe ăn sau lưng vào phòng “Vừa lúc, tôi mới kêu thức ăn, đoán anh chắc cũng thức dậy rồi, đi rửa mặt vệ sinh gì đi rồi ra ăn.”
Vốn tính mở miệng kêu đối phương đi ra ngoài, lúc này lại bị nghẹn trở vào.
Mục Dịch Nhiên rời giường, đi vào phòng vệ sinh tắm rửa một cái, lúc ra thấy Kha Tầm đã bày cơm ra bàn, đang cầm di động gọi cho Vệ Đông ở phòng bên cạnh đánh thức hắn dậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)