Khi ánh sáng tuyết ở bên ngoài dần chuyển sang màu trắng bệch, Kha Tầm biết, Hắc Thi Thiên đã giáng xuống.
Mục Dịch Nhiên bảo chỉ đến khi nào Hắc Thi Thiên đáp xuống, mới có thể lợi dụng ánh sáng tuyết thấy rõ hoa văn trên đỉnh, điều này không sai, bởi vì ánh sáng đang thay đổi.
Kha Tầm cảm thấy mình đúng là đến tận nước này mới hiểu ra được, rõ ràng sự biến hóa của ánh sáng tuyết này ngay từ hôm đầu vào tranh cậu đã phát hiện, ấy thế mà lại chưa từng nghĩ đến điều kỳ lạ giấu đằng sau sự biến hóa ấy.
Nhưng đến nước này rồi cũng không còn thời gian tự trách nữa, Kha Tầm dựa theo ánh sáng trắng bệch bên ngoài rọi vào, dịch chuyển lều trại tìm kiếm đúng góc độ có thể thấy rõ hoa văn.
Lều trại đầu tiên Mục Dịch Nhiên vào quan sát chính là lều của cậu, Kha Tầm không nói chuyện với đối phương, sợ quấy rầy hắn ghi nhớ hoa văn, chỉ lẳng lặng đứng tránh qua một bên để chỗ cho hắn đứng.
Mục Dịch Nhiên ánh mắt cũng không chớp, ngửa đầu đăm đăm nhìn đỉnh lều, tròng mắt đen kịt có chút chớp động khẽ lướt qua, hiển nhiên là đang hết sức tập trung ghi nhớ lại hoa văn.
Kha Tầm dõi theo thân ảnh của Hắc Thi Thiên, thấy nó trước tiên rẽ sang lều của Tần Tứ.
Bố Cảnh từ trong lều của mình lao ra, cách nó vài bước vọt vào lều của Tần Tứ.
Hắc Thi Thiên dừng bước, xoay lại đi đến lều của Sa Liễu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
