Ba Cảnh nói xong liền đứng dậy tính lao ra ngoài, Tần Tứ vội vàng dùng sức níu lại “Không kịp rồi, không thể ra ngoài, lều của bọn họ cách rất xa, anh chạy qua không kịp trở lại đâu!”
Ba Cảnh phẫn nộ giãy dụa gầm lên, Kha Tầm nghe thấy đứa bé nằm cạnh mình không kềm được phát ra một tiếng nức nở.
Kha Tầm ngồi dậy “Tôi chạy nhanh hơn, để tôi qua ném đám tế phẩm kia.” Nói xong liền vén mành cửa toan bước ra khỏi lều.
“Không kịp.” Mục Dịch Nhiên vươn người đưa tay giữ chặt cậu.
“Dịch… Nhiên?” Mục Dịch Nhiên ánh mắt lạnh lùng nhìn theo bóng dáng Kha Tầm, không nói lời nào.
“Đừng lo, cậu ấy sẽ không sao đâu.” Tần Tứ cố sức đè ba Cảnh lại, còn phải phân tâm an ủi Mục Dịch Nhiên.
Nam nhân quay ngoắt lại nhìn Tần Tứ “Trên mặt tôi có chỗ nào đang lo lắng à.”
Tần Tứ “…” Tự dưng giận cá chém thớt là sao…
Kha Tầm bứt tốc chạy thụt mạng đến liều trại bên mẹ Cảnh, nhấc tay vén mành lên, thò đầu vào hỏi Sa Liễu “Tế phẩm đâu?Mau vứt đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)