Tần Tứ rũ mắt, vừa suy tư vừa nói “Như vậy xem ra, đêm nay chúng ta vẫn sẽ có một hoặc thậm chí là vài người gặp phải tử vong, thật sự không có biện pháp gì sao…”
Mục Dịch Nhiên nói “Tôi không hiểu biết nhiều lắm về Sa Đà Giáo, kiến thức biết được cũng có hạn, đa phần đều là từ miệng người khác nhắc đến vài câu. Nhưng tôi cho là nếu muốn tìm được ấn chương, hoặc muốn tránh thứ kia sát hại, chúng ta phải nghĩ cách tìm hiểu nhiều hơn về những thứ có liên quan đến Sa Đà Giáo.”
“Nhưng ngặt một nỗi là, Sa Đà Giáo có rất nhiều phân nhánh, mà mỗi một nhánh giáo lại có riêng cho mình một hệ thống thần ma cùng giáo lý cơ hồ tách biệt hẳn với giáo phái gốc ban đầu, thậm chí có cả nhánh giáo tự định nghĩa cũng tự đặt ra hệ thống thần ma và giáo lý trái ngược hoàn toàn so với chính giáo, tỷ như ở chính giáo là ác ma, sang đến nhánh giáo lại thành thần, trường hợp như vậy cơ hồ là nhiều đếm không xuể.”
Bữa chiều hôm đó mọi người ăn cơm mà như nhai rạ, mẹ Cảnh thì lại hoàn toàn không ăn gì, chỉ ngồi yên lặng rơi nước mắt.
Trước khi trời tối, người đàn ông trung niên lại xuất hiện, nói “Đêm nay ba người một lều trại, nhớ kỹ, nhất định một lều trại chỉ ở ba người.”
Mọi người lại trầm mặc.
Hiện tại còn chín người, ba người một lều trại vừa vặn có thể chia đều, nhưng cũng như điềm báo trước rất có thể đêm nay sẽ chết đi ba người.
“Vậy,” Tần Tứ trầm giọng nói “Ba người nhà Cảnh đại ca một lều, còn lại chúng ta chia nhau ra..”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
