“Ủa là sao? Một cái đỉnh to bự như vậy, bảo không thấy là không thấy?” Vệ Đông kinh ngạc hỏi.
“Cửu Đỉnh là thần khí truyền quốc, người xưa thờ phụng thần quỷ cho rằng, ai có được Cửu Đỉnh liền có thể định đỉnh (đóng đô) thiên hạ, trở thành chủ nhân của thiên hạ, được toàn bộ mệnh trời hướng tới.” Thiệu Lăng nói “Bởi nên trong 《 Thập Di Ký 》 từng viết: ‘Thánh nhân đời sau, vì tích xưa của Vũ, đời đời đều chú đỉnh’. Bởi thế nên trong thời đại Chiến Quốc loạn lạc, chín cái đỉnh kia đều biến thành quốc bảo trân quý mà quân chủ các nước tranh nhau muốn đoạt được.”
Mọi người nghe xong, ai nấy cũng đều im lặng, chỉ có mỗi tiếng bước chân giẫm tuyết kẽo kẹt kẽo kẹt vang đều đều bên tai.
“Bàn tay vàng ấy hả, chúng ta có mà.” Kha Tầm đột nhiên cười nói.
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía cậu.
“Trước giờ tôi vẫn luôn nghĩ là, ngoại trừ những người có thực tài thực học như Dịch Nhiên cùng Thiệu tổng đây, thì những người khác nếu muốn sống sót cũng phải ưu tú nổi trội dữ lắm,” Kha Tầm đi nhanh về trước mấy bước, sau đó quay người lại nhìn về phía mọi người, sau đó lùi bước đi ngược, há miệng phun ra một luồng khí trắng xóa, khóe môi từ từ cong lên thành nụ cười “Chứ còn giống mấy đứa vừa “gà” vừa tầm thường đến không thể tầm thường hơn như tôi, vừa vào bức tranh đầu tiên toang là cái chắc.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


