“Đừng dừng lại việc điều tra manh mối về 《 Sơn Hải Kinh Đồ 》,” Kha Tầm nói “Và cả tọa độ các nhà trưng bày nữa, hai thứ này chắc chắn có liên quan mật thiết đến việc phá ải cuối cùng của chúng ta.”
Thiệu Lăng gật đầu “Mọi người tiếp tục công việc điều tra hôm qua đi, việc tra tài liệu thời Tần cứ giao cho tôi.”
“Em có thể giúp một tay…” Cố Thanh Thanh giơ tay.
“Ok.” Thiệu Lăng lại đưa mắt nhìn Phương Phỉ cùng Ngô Du “Nếu như hai cô tạm thời không có việc gì khác để làm, vậy cũng đến giúp tôi một tay đi.”
Phương Phỉ và Ngô Du đồng ý.
Ăn xong cơm chiều, nhóm mấy cô gái cũng không vội vàng rời đi, mà là vẫn ở lại tranh thủ thời gian cùng mọi người chia nhau điều tra manh mối.
Cứ thế không ngừng kéo kéo lướt lướt xem bình luận, mãi đến khi hai mắt ê ẩm mỏi nhừ, mới ngó thời gian một cái, thấy đã là hơn mười giờ đêm rồi. Lại quay qua nhìn đám đồng bạn bên kia, thấy ba cô gái nhóm Phương Phỉ vẫn đang miệt mài tra tìm tài liệu cùng Thiệu Lăng, giống như quên luôn cả thời gian, thực sự là liều mạng…
Kha Tầm duỗi lưng một cái, đang tính lên tiếng kêu gọi bầy đàn ông bên kia tiễn ba cô gái trở về khách sạn nghỉ ngơi, trong tầm mắt bỗng dưng xẹt qua một cái bình luận khá đặc biệt, vội vàng đảo mắt nhìn kỹ lại, thấy bình luận kia viết thế này: 《 Hoài Nam Tử · Thiên Văn Huấn 》 có viết: Trung ương, thổ dã, kỳ đế hoàng đế, kỳ tá hậu thổ, chấp thằng nhi chế tứ phương. Ý chính là Hậu Thổ trên tay cầm mặc thằng phò tá hoàng đế quản lý sự vật tứ phương, mặc thằng(*) là một loại dụng cụ của thợ mộc, có sức mạnh quỷ thần gì hay không tui cũng không rõ lắm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


