Căn phòng mà Kha Tầm đi vào, có vẻ như là một phòng sinh hoạt, bên trong chỉ có một bộ ghế sofa và một cái tủ âm tường, mặt ngoài phủ kín một lớp tro bụi rất dày.
Bước đến bên cạnh sofa, dùng đèn pin di động chiếu sáng, cẩn thận quan sát, thấy nó đã cũ nát tới nỗi nhìn không ra màu sắc vỏ bọc sofa bên ngoài, trên đệm còn lưu lại vết hằn do ngồi lâu ngày, phía trước sofa có một cái bàn trà, trên bàn bày một cái ấm trà cùng vài cái ly, dưới đáy ly đọng đầy bụi bặm cùng mấy cái xác côn trùng li ti, trên vách ly còn đọng một vòng cặn trà.
Kha Tầm mở ngăn tủ âm tường ra, lục lọi từ trên xuống dưới một lượt, cũng chỉ thấy được một ít chai lọ lỉnh kỉnh, cậu thậm chí còn dời sofa đi chỗ khác để kiểm tra sàn nhà bên dưới, cuối cùng dùng đèn di động rọi vào, quan sát từng li từng tí kể cả sàn nhà lẫn trần nhà.
“Kỳ lạ nhất chính là,” Chu Hạo Văn lên tiếng “Giữa một cảnh tượng sinh hoạt đời thường như vậy, mà lại không phát hiện ra bất cứ vết tích nào của con người, hay đúng hơn là thi thể của con người, cảm giác giống như đã bị ai đó dùng cục gôm xóa đi khỏi hình ảnh vậy. Tất nhiên, nếu lát nữa trên lầu hai có phát hiện thì xem như lời này tôi chưa từng nói.”
“Vậy chúng ta lên lầu hai?” Kha Tầm dùng ánh mắt hỏi hai người trước mặt đã chuẩn bị sẵn sàng chưa.
Chuỗi vết chân máu kinh khủng đáng sợ kia chính là xuất phát từ lầu hai.
“Lên.” Hai người lại đồng thời lên tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)