Tính cách của thanh niên tên Tiếu Khải có vẻ thuộc kiểu hướng ngoại, nhiệt tình, thế nên cậu ta chịu không nổi không khí trầm mặc đến bất động như vậy, bèn lôi kéo Điền Dương sang một bên, nhỏ giọng hỏi hắn “Anh quen hai người kia hả?”
Tiếu Khải nhìn hắn một lát, rồi quay đầu nhìn Kha Tầm cùng Vệ Đông, sau đó lại quay về nhìn Điền Dương, thanh âm lại càng hạ thấp hơn “Biết rồi, yên tâm đi.”
“Ừm.” Điền Dương giống như trong lòng có tâm sự nặng nề, chỉ khẽ đáp lại một tiếng.
Cũng may là bọn họ không phải chờ lâu lắm, trước mặt lại một lần nữa lóe lên ánh sáng, tiến vào lần này là một cô gái trẻ, bao nhiêu tuổi thì chỉ nhìn thôi khó mà phán đoán, quần áo mặc trên người cô mộc mạc mà có chút già dặn, nhưng gương mặt lại trông như còn đang đi học, trên sống mũi gác một cái kính mắt gọng tròn màu đen.
Cô gái vẻ mặt khiếp sợ nhìn mọi thứ trước mắt, thật lâu mới tìm về được giọng nói của mình “Tôi… Tôi… Tôi xuyên không rồi sao?”
“Không, không có xuyên,” Ngô Du dùng vẻ mặt như đang thương xót người đồng cảnh ngộ nhìn cô gái “Cô chỉ là đi vào thế giới trong tranh thôi.”
Cô gái trẻ nghẹn lời nhìn trân trân một hồi, bỗng ngoái đầu nhìn về phía sau, phát hiện không thấy cửa hoặc là đường dẫn đến đây, mà chỉ có mặt đất hoang vắng bạt ngàn kéo dài, cực kỳ hoảng sợ lập tức quay đầu trở lại, nét mặt cứng đờ thốt lên “Thế, thế giới trong tranh? Làm sao có thể chứ?! Không thể nào —— việc này không khoa học —— việc, việc này không hợp lý ——”
“Cô tên gì?” Ngô Du thở dài nói.
“Cố.. Cố Thanh Thanh…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

