Tần Tứ cố gắng đè xuống cơn quặn thắt trong bụng, miệng ngậm máu đặc đang từ cổ họng không ngừng dâng trào lên, ngắt quãng mơ hồ nói “Bỏ… Bỏ tôi xuống… đi… Đừng… Đừng để liên… liên luy… mọi người… Tôi… không kịp… nữa…”
“——Kịp mà! Ngay phía trước là tới rồi! Lập tức rời khỏi đây rồi!” Giọng nói của Vệ Đông xen lẫn tiếng nức nở, hắn chạy ở sau lưng Thiệu Lăng, dùng đèn pin di động chiếu sáng phía trước, thấy được quần áo trên người Tần Tứ đã ướt đẫm toàn là máu, đang tí tách tí tách rỏ xuống đất.
Không có gì khó chịu hơn là cảnh phải trơ mắt nhìn đồng bạn cùng vào sinh ra tử đang ở trước mặt của mình giãy dụa chết đi trong thống khổ, Vệ Đông không cách nào kềm chế được nữa, bắt đầu nghẹn ngào rơi nước mắt, mà La Bộ cùng Ngô Du chạy bên cạnh thì đã sớm khóc không thành tiếng.
Tần Tứ rốt cuộc chẳng thể phát ra thêm một tiếng nào nữa, toàn bộ trên dưới cơ thể hắn lúc này bắt đầu ồ ạt phun máu, hắn nói mửa, co giật một cách dữ dội, Thiệu Lăng bị hắn kéo theo khiến cho loạng choạng không cách nào bước đi được.
Mục Dịch Nhiên dừng bước, nhìn Vệ Đông nói “Thể lực còn chịu được không?”
“——Được.” Vệ Đông giũ nước mắt, dùng sức gật đầu.
Mục Dịch Nhiên buông Kha Tầm từ trên lưng xuống, đỡ cậu giao cho Vệ Đông “Tôi giao Kha Tầm cho cậu, cậu cõng em ấy tiếp tục chạy về phía trước, không cần chờ chúng tôi, cứ rời khỏi tranh trước đi.”
“Yên tâm.” Vệ Đông không nói nhiều, cõng lấy Kha Tầm trên lưng rồi vươn chân bắt đầu liều mạng xông về phía trước.
“Ngô Du, Phương Phỉ, La Bộ theo sau cậu ta.” Mục Dịch Nhiên nói, ba người kia nghe vậy cũng không dây dư nhiều lời, cắm đầu chạy theo sau lưng Vệ Đông “Thiệu Lăng, đỡ lão Tần xuống, dời sang lưng tôi, cởi quần áo trên người ra, Hạo Văn giúp một tay, dùng quần áo trói tay chân anh ta lại cố định lên người tôi, mau lên.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

