Cố Thanh Thanh đứng bên dưới ngửa đầu nhìn, thấy Kha Tầm từ bên trên bẻ mấy cành cây vừa to lại vừa thô ném xuống.
Kha Tầm nhảy xuống đất, bẻ hết mấy nhánh con linh tinh trên các cành cây, sau đó nối từng cành từng cành lại cùng với nhau, hai đầu dùng quần áo xé nhỏ ra quấn chặt lại, ghép thành một cành cây dài ước chừng cả chục mét, cuối cùng cột điện thoại di động vào đầu chót của cành cây.
“Lát nữa tôi sẽ ráng bò lên chỗ cao nhất, sau đó em ở dưới giơ cành cây này lên cho tôi.” Kha Tầm nói xong lại xoay người ôm gốc cây bò lên.
Cố Thanh Thanh hiểu được ý của đối phương, vội hỏi “Nhưng di động có thể chụp được rõ không, xung quanh đây đâu đâu cũng là màu xanh, trộn lẫn ở bên nhau rất khó phân biệt đó?”
Kha Tầm tuột từ trên cây xuống dưới đất, lại chỉ vào hướng mà bọn họ tính đi “Vậy đoạn đường này chúng ta không cần phải để ý tìm kiếm, trực tiếp đi đến chỗ xa nhất mà ảnh chụp không tới, sau đó lại tìm gốc cây ở bên kia làm một phát như vậy nữa, tiết kiệm thời gian hơn.”
Cố Thanh Thanh kinh ngạc nhìn Kha Tầm, cảm thấy ý tưởng này của đối phương quả thực rất nhanh nhạy, rất hiệu quả.
Hai người họ cứ thế chạy một lát rồi dừng lại, nhanh chóng bò lên cây giơ di động chụp ảnh, sau đó tụt xuống kiểm tra, quả nhiên tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Sắc trời dần dần trở tối, màn đêm âm u phủ dần trên đỉnh đầu, từng gốc từng gốc cây rậm rạp âm u trước mặt theo ánh sáng dần dần ảm đạm biến hóa thành từng dãy bóng ảnh tối tịt mịt, không có gió thổi, cành lá cũng chẳng thèm lay động, chỉ có ngẫu nhiên từ sâu bên trong khu rừng đen nghìn nghịt vọng đến vài tiếng kêu sầu thảm của lũ chim thú…
“Đến thời gian ước định rồi…” Cố Thanh Thanh nhỏ giọng nhắc nhở Kha Tầm, mọi người trước đó đã thống nhất trước khi bầu trời hoàn toàn sụp tối, nhất định phải trở lại chỗ của Ngô Du và Tần Tứ, sau đó cùng nhau trở về khu dân cư.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

