Trong không gian bỗng vang lên một thanh âm nhắc nhở, nghe như tiếng sóng lan tỏa, một mặt tường bên trong phòng đột nhiên biến thành một cái màn hình cực lớn, cũng nháy mắt sáng lên hình ảnh.
“Wao —— lợi hại ghê nha!” Đổng Dao cùng Tề Mộ Hoan đồng thời phát ra tiếng tán thưởng nghe có hơi khoa trương.
Nhóm ba người trẻ tuổi đang trong cuộc chiến tranh giành tình cảm tiến vào sau cùng nhìn thấy tình cảnh này, có người hét một tiếng kinh hãi, nhưng nhóm người cũ không ai bận tâm đến họ, bởi vì giờ phút này trên màn hình cực lớn kia đang dần dần hiện ra từng hàng chữ viết.
【 Con nói rất đúng, con trai của ba. 】
【 Nhưng trường học cùng thầy cô lại không dạy chúng con như vậy, họ yêu cầu chúng con học thuộc lòng các môn xã hội, không được phép sai dù chỉ một chữ, các môn tự nhiên nhất định phải dựa theo công thức cùng quy trình được dạy trong sách giáo khoa để áp dụng giải đề, không được phép đi đường ngang ngõ tắt tìm lối riêng. Con cho rằng thứ mà lẽ ra chúng con nên được học tập ở trường, là làm cách nào tư duy mỗi một vấn đề theo cách thức chính xác cùng linh hoạt nhất, mà không phải làm cách nào để học vẹt toàn bộ vấn đề cùng đáp án của nó để có thể thi được thành tích tốt. 】
【 Con trai, hiện tượng mà con vừa nói đích thật là một vấn đề, nó là nét đặc trưng của nền giáo dục thi cử, môi trường chung quyết định nó không thể bị thay đổi trong thời gian ngắn được… 】
【 Nhưng mà ba ơi, chẳng phải ba vẫn luôn nói với con, đừng nên ngăn cản trí tưởng tượng cùng sức sáng tạo của mình đó sao, nhưng hiện tại con chỉ cảm thấy trí tưởng tượng cùng sức sáng tạo của mình như đang bị bóp nghẹt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)