Trong căn phòng ánh sáng âm u, bỗng dưng xuất hiện một cái mặt nạ trắng như tuyết, quả thực khiến người ta cảm thấy trong lòng e dè sợ hãi.
Mà trong cái bọc đồ kia cũng chỉ có mỗi cái mặt nạ, ngoài ra không còn thứ gì khác.
“Chắc là của tôi.” Phương Phỉ nói.
Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc, đã thấy Phương Phỉ tháo cái vòng tay mình đeo ra, đưa cho Mục Dịch Nhiên xem.
“Vòng tay này thuộc về Quang Minh Lữ, có lẽ khi cô vừa bước vào thế giới này, thân phận của cô cũng đã trở thành “vu”.” Mục Dịch Nhiên trả vòng tay cho Phương Phỉ, cũng bỏ lại mặt nạ trắng kia vào bọc đồ, “Cô cất đi, có khi mặt nạ này sẽ có lúc giúp ích cho chúng ta.”
Phương Phỉ gật đầu, cầm lấy bọc đồ thuộc về mình.
“Tại sao bọc đồ của cô ấy không thấy có đồ đạc gì khác của cô ấy vậy, chỉ có mỗi một cái mặt nạ thôi?” Tào Hữu Ninh nhìn một đống kẹo nằm trong bọc đồ của mình, cũng chính bởi vì đám kẹo này mới khiến hắn lập tức nhận ra nó thuộc về mình, “Trong bọc đồ của chúng ta ít nhiều gì cũng có thứ đặc trưng thuộc về mình, hơn nữa còn một đống linh tinh lang tang…” Tào Hữu Ninh lục lọi một lát, lòi ra hai cái quần đùi vải thô to bự, vội vàng tém tém cất lại.
Tào Hữu Ninh chỉ buột miệng nói một câu, nhưng lại khiến cho đám người cũ bên này đều để tâm: trong bọc đồ của những người khác đều có rất nhiều vật dụng sinh hoạt, cùng với một hai món gì đó có liên quan đến bản thân ở thế giới thật, còn của Phương Phỉ lại chỉ có mỗi một cái mặt nạ lẻ loi…
Kinh nghiệm từ mấy bức tranh trước khiến đám bọn họ không dám suy nghĩ sâu xa hơn nữa…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
