*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Tốc độ gì cơ?” Vệ Đông không hiểu, cả Kha Tầm lẫn Phương Phỉ cũng đều không hiểu.
“Thì… là tốc độ màn trập(*) ấy.” Lục Hằng càng nói càng sợ hãi, không biết chuyện mình lén chụp ảnh người chết như vậy có trái với quy tắc nào của thế giới này không, “Tôi dùng tốc độ rất chậm, 1/16s, thật ra thì tốc độ này đã vượt quá giới hạn an toàn của màn trập rồi, nếu dùng tốc độ này thì tốt nhất là phải dùng giá đỡ, hơn nữa lúc nãy tay tôi cũng run muốn chết, chỉ sợ là ảnh chụp ra cũng nhòe hết cả rồi.”
“Ồ….” Vệ Đông cũng không biết tại sao nghe như vậy lại thở phào một tiếng, giống như chụp không ra được cái gì mới là chuyện khiến người ta cảm thấy an tâm.
“Vì sao anh lại nghĩ đến chuyện chụp thi thể?” Kha Tầm hỏi.
Bốn người họ lúc này đang chầm chậm bước lên cầu thang, thi thoảng cũng sẽ đụng phải một hai người đi đường, những lúc như vậy bọn họ đều sẽ ăn ý ngậm miệng không lên tiếng.
Lục Hằng nghe được câu hỏi của Kha Tầm thì giống như trong cơn hoảng loạn tìm ra được phương hướng vậy, giọng nói cũng bất giác vững vàng: “Lúc ấy tôi tính chụp về cho Thịnh Nam xem, dù sao cũng là tác phẩm mà chị ấy để ý nhất, lỡ như sau này khi rời khỏi tranh rồi chị ấy có muốn nhìn thì….” Tầm mắt của Lục Hằng nháy mắt bỗng trở nên mê ly, hắn đưa tay vò đầu mình, “Chắc là tôi bị điên rồi, khi không đi chụp lại ảnh của thi thể nữ chính mang về cho tác giả xem, có trời mới biết khi ấy tôi nghĩ cái gì…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
