Sân lộ thiên hình vuông bên dưới tòa lầu này rộng lớn vô cùng, thoạt nhìn chẳng kém gì một cái quảng trường cỡ trung ở thành phố hiện đại, có những khoảng đất trống thoáng đãng, có đình đài và cả núi giả, còn có mấy chỗ thoạt nhìn như cửa hàng hay là chợ gì đấy, rất là náo nhiệt.
Cơ mà, hết thảy lại như bị một lớp bụi mờ bao phủ, tựa như rất nhiều năm về trước từng bị bão cát sa mạc xâm lấn, gặm nhấm, dù cho cố gắng xây dựng kiến thiết lại cũng không cách nào sạch sẽ như mới được.
La Bộ ôm chó run lẩy bẩy: “Tui không muốn ở lại chỗ này mười năm đâu…”
“Mơ chi mà đẹp dữ, chúng ta chỉ có bảy ngày thôi.” Vệ Đông hết sức vô tình nhắc nhở La Bộ.
La Bộ không lên tiếng, Tâm Xuân “ấu” một tiếng nức nở.
Mọi người nhìn tòa thành phức tạp, đồ sộ trước mắt, tâm trạng chỉ có một: khóc không ra nước mắt.
Rõ ràng trước đó nhìn thấy trong bức tranh chỉ là một tòa nhà cực kỳ đơn giản, ai ngờ được kết cấu lại phức tạp rắc rối tới thế, bên trong còn có một đám NPC sống động sinh hoạt vô cùng náo nhiệt, quả thật chẳng khác gì biển người núi người.
“Mọi người xem, ở sân lộ thiên lầu hai tụ tập quá trời người kìa!” Đỗ Linh Vũ chỉ vào một khoảnh sân rộng cỡ sân bóng rổ nơi lầu hai, chỗ đó quả thật đang tụ tập rất nhiều người, mà ở mấy tầng khác cũng có rất nhiều người đang đổ xô về nơi đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)