“Má ơi, anh rể… Ý anh là con chó này là Tâm Xuân của tui á hả?” Lúc này La Bộ thiếu điều muốn đu cả người lên Kha Tầm.
Mục Dịch Nhiên đằng hắng mấy tiếng, động tác hết sức lịch sự kéo hắn ra: “Không thì là gì, chứ cậu xem xe cân bằng của mình đâu?”
La Bộ cố gắng bình tĩnh lại một tí, cúi đầu nhìn con chó trắng đứng bên cạnh, thấy nó đang chăm chăm đôi mắt hết sức đáng thương đặc trưng thường thấy ở chó nhìn mình thắm thiết, La Bộ cứ thế ngóng mắt cùng nó nhìn nhau một lát: “Đúng thế, bé ấy chính là Tâm Xuân của tui.”
Mọi người “…”
“Lại đây, Tâm Xuân, lại chỗ ba nè con gái.” Thái độ của La Bộ có thể nói là quay ngoắt 180 độ, mà con chó trắng kia cũng không lớn lắm, hắn ôm lấy vào lòng hết sức thoải con gà mái, “Đúng là bé ấy! Trên cổ còn có thẻ tên này! Chính là cái thẻ tên làm bằng bạch kim có khảm kim cương tui treo trên xe cân bằng!”
“…”
“Tôi nghĩ, chúng ta có lẽ nên kiểm tra một chút vật phẩm mà mình mang theo.” Thiệu Lăng cầm ba-lô của mình mở ra xem, lúc này nó đã biến thành một cái túi xách vải bố to bự, “Đèn pin biến thành mấy cây nến lớn, thực phẩm đều biến thành mì gói, la bàn… la bàn mất tiêu rồi, tôi nhớ rõ ràng có mang theo mà.”
Trong mấy người mới chỉ có Mạch Bồng đeo đồng hồ, nhưng giờ phút này nó cũng hoàn toàn bị biến đổi, hắn nhìn sang đồng bạn của mình là Hề Thịnh Nam: “Tôi nhớ hình như chị có mang theo một bộ dao mà đúng không?”
Hề Thịnh Nam mở cái túi hộp gấp của mình ra: “Tuy là hình dạng bị biến đổi, nhưng mấy thứ bên trong hẳn là vẫn còn.” Cô vừa nói vừa mới cái hộp gỗ trong tay ra, “Trên hộp còn có ghi tên của tôi nữa nè, coi bộ ở đây vẫn là dùng chữ Hán nhỉ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)