Bởi vì thời gian “ban ngày” của Đăng Lữ quá ngắn, mọi người chỉ có thể chia thành từng nhóm làm việc.
“Tôi đã hứa với Lục Hằng sẽ đỡ quan tài cho cậu ấy, lát nữa để đám bạn bè chung nhóm nhiếp ảnh chúng tôi đưa cậu ấy đi là được rồi,” Mạch Bồng vừa một tay ấn bóp cái đầu đau nhức của mình vừa nói: “Tôi tin là Lục Hằng sẽ cảm thông cho chúng ta, dù sao hiện tại quan trọng nhất là tìm ra chữ ký.”
Đỗ Linh Vũ nhìn sang Kha Tầm, Kha Tầm nói: “Lát nữa tôi đi theo mấy cậu, Đông Tử với Củ Cải ở lại phòng chuẩn bị máy chiếu đi, tối qua còn rất nhiều phim chúng ta chưa kịp xem.”
Vệ Đông và La Bộ nghe xong đều gật đầu, Tâm Xuân cũng gật đầu theo.
Mạch Bồng lấy bọc đồ của mình ra, rồi lại ngước nhìn Mục Dịch Nhiên, sau đó bước tới chỗ ngăn tủ cất đồ công cộng lấy hộp rửa phim ra, “Bây giờ tôi lập tức tráng rửa tấm ảnh mà chúng ta chụp ngoài hành lang ngay lúc vừa đến, tấm ảnh ấy có lẽ rất trọng yếu.”
“Với cả mấy tấm phim cắt ra từ cuộn phim trong máy ảnh của Hề Thịnh Nam nữa,” Mục Dịch Nhiên cũng giúp đỡ một tay, “Thao tác tráng phim cơ bản tôi đều nắm hết rồi, lát nữa cậu cứ đi đỡ quan tài, mấy việc khác cứ để tôi làm cho.”
Nếu đổi lại là người bình thường khác nói những lời này, Mạch Bồng nhất định sẽ kiên quyết từ chối, nhưng người nói lại là Mục Dịch Nhiên, không hiểu sao lại khiến người ta cảm giác như muốn tin tưởng: “Mấy thuốc hiện ảnh, hãm ảnh tôi đều pha chế sẵn rồi, đều có thể dùng, Mục ca anh chỉ cần canh chuẩn thời gian cho vào là được, mấy cái khác cũng không phức tạp lắm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)