Lục Hằng chết, nhưng mọi người không vội vàng đi báo quan, mà trước hết đi kiểm tra bọc đồ của Lục Hằng.
Bọc đồ của Hề Thịnh Nam chính là lần trước bị lục ra được trang sức của Hà Ngọc, nên rất khó nói trong bọc đồ của Lục Hằng sẽ phát hiện ra được cái gì.
Trong bọc đồ đa phần là những món vật dụng thường dùng mấy hôm nay, chỉ có duy nhất một cái hộp gỗ mun kích thước to cỡ lòng bàn tay khiến mọi người chú ý.
Tần Tứ dùng khăn vải quấn tay, mở nắp cái hộp gỗ mun ra, thấy bên trong chứa một ít vật tròn hình dạng như viên thuốc, Tần Tứ cầm lên ngửi một lát “Hình như là kẹo ngậm gì đấy.”
“Vậy tức là nói, trong bọc đồ của Lục Hằng cũng không có thứ gì bí mật?” Tào Hữu Ninh nói, trong đáy mắt phảng phất khủng hoảng sợ hãi, đây là lần thứ hai hắn chứng kiến sự kiện tử vong trong thế giới này, hơn nữa người chết của cả hai lần đều là bạn bè thân thiết của mình.
“Cái gì mà bí mật dữ vậy. Tôi đoán là Lục Hằng mở không ra cái ngăn kéo nhỏ xíu kia đâu…” Tào Hữu Ninh còn chưa nói hết lời, liền há mồm trợn mắt thấy Mục Dịch Nhiên lôi từ bên trong ra một mẩu giấy gấp.
“Xem có phải phương thuốc trong sách không?” Mục Dịch Nhiên đưa tờ giấy cho Tần Tứ xem.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)