“Thôi thúc xây nên.” Nghe từ này khiến La Bộ bất giác run rẩy cả người.
Sự kiện vào tranh này nhất định có kẻ chủ mưu đằng sau gây nên, có lẽ là người nào đó, hoặc là tổ chức nào đó, hoặc là sức mạnh thần bí nào đó. Nếu kẻ chủ mưu phía sau có thể thao túng một cá nhân hoặc thậm chí một tập thể trong hiện thực, vậy sức mạnh của nó cỡ nào, quả thực bọn họ không có cách nào phỏng đoán được.
Thiệu Lăng giống như đọc được ý tưởng của La Bộ: “Nếu đối phương thật sự có được sức mạnh kinh khủng như vậy, ắt sẽ không cần phải tìm đủ mọi biện pháp làm cho chúng ta phải vào tranh. Thế nên tôi cho rằng, muốn phát huy sức mạnh kia sẽ phải chịu hạn chế rất lớn.”
Tần Tứ khẽ gật đầu, về mấy phỏng đoán này, đám thành viên cũ bọn họ đã từng nhắc tới từ trước, nhưng mỗi lần nói tới giai đoạn vào tranh lại không cách nào tiếp tục mở rộng thêm được nữa.
“Thế mới nói, vị trí địa lý của những nơi trưng bày này quan trọng, nhưng rốt cuộc đằng sau nó có ý nghĩa thế nào lại rất khó đoán.” Tần Tứ nói.
“Mọi người tổng cộng đã trải qua bao nhiêu bức tranh vậy?” La Bộ leo xuống chiếc xe cân bằng màu trắng ngần, gấp nó lại rồi xách trên tay, thoạt nhìn có vẻ khá gọn nhẹ.
“Ồ… Vậy là anh rể cùng Tần ca đã trải qua 11 bức tranh rồi nhờ, cũng đâu có ít đâu, sắp end game rồi đấy.” La Bộ không dây dưa nhiều đối với việc mình cộng sai, ngay lập tức lái về chủ đề chính.
Tần Tứ nhẹ nhàng gật đầu: “Về con số 13 cuối cùng này, trước đó chúng tôi cũng từng suy đoán như vậy.”
“Nếu thật là có tổng cộng 13 bức tranh, vậy có phải anh rể cùng Tần ca sau khi vượt qua bức thứ 13 rồi thì trò chơi này sẽ hoàn toàn chấm dứt không?” La Bộ vẻ mặt ngây thơ hỏi —— Chờ đến khi chấm dứt hoàn toàn, bọn họ có thể cùng nhau tổ chức ăn mừng thắng lợi rồi…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



