A thị cách không xa lắm, ngồi xe lửa chỉ mất khoảng bốn giờ là đến nơi.
Thời tiết vừa chớm đông nên đất trời vẫn chưa hoàn toàn rút đi sắc thái, ngoài cửa sổ xe lửa, lá phong đỏ hồng rực lửa vun vút lao đi, như muốn đốt cháy toàn bộ toa tàu.
Kha Tầm cùng Mục Dịch Nhiên ngồi chỗ đôi song song cạnh nhau, hai lòng bàn tay xòe ra kề sát bên nhau, độ rộng lòng bàn tay và chiều dài những ngón tay đồng đều bằng nhau đến đáng ngạc nhiên, nhìn lướt qua lại cứ ngỡ là tay của cùng một người.
Nhưng nếu nhìn kỹ, tay của Kha Tầm có vẻ thô ráp hơn một chút, trong lòng bàn tay và trên ngón tay đều có vết chai sâu cạn khác nhau.
“Anh xem, đường sự nghiệp của anh dài nè.” Kha Tầm vươn tay vẽ dài lên “đường sự nghiệp” trên lòng bàn tay của Mục Dịch Nhiên, so sánh với chính mình, “Bên em sự nghiệp quá kém… Cơ mà đường tình duyên của em rộng nè!”
Hai người thủ thỉ thù thì với nhau những chuyện vụn vặt hết sức đời thường.
Mục Dịch Nhiên lưng tựa vào đệm ghế, ngoan ngoãn mang gối kê cổ mà Kha Tầm đã cất công “chuẩn bị” cho mình, gương mặt lạnh lùng hõm vào giữa cái gối lông xù, không hiểu sao lại thấy có chút thật thà hàm hậu…
Vệ Đông trên mặt đeo cái kính râm đen thui lui ngoái đầu lại dòm: “Chocolate không phải thực phẩm rác, chúng ta cần tích trữ đầy đủ nhiệt lượng để duy trì thể lực.”
Kha Tầm đưa mắt đánh giá Vệ Đông toàn thân bị quần áo đen thui kèm kính râm che kín, bày tỏ sự lo lắng của bản thân: “Mới nãy bảo vệ ngó mày hoài luôn đó.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



