Khi lớn hơn một chút, Ôn Địch bắt đầu quấn lấy Phương Nhân để hỏi những câu hỏi kỳ lạ.
“Vạn vật hấp dẫn là gì?”
Phương Nhân mỉm cười trả lời cô: “Nó có nghĩa là, trong thế giới này, bất kỳ hai vật thể nào, dù là sinh vật hay vật vô tri, tất cả đều hút lẫn nhau.”
Ôn Địch kinh ngạc mở to đôi mắt, Phương Nhân suy nghĩ một chút, rồi lấy ra tờ giấy nháp từ ngăn kéo, vẽ một vòng tròn lớn, sau đó vẽ thêm tám vòng tròn nhỏ xung quanh: “Nghe kỹ này Địch Địch, vòng tròn lớn nhất này là mặt trời, còn vòng tròn này chính là trái đất của chúng ta. Trái đất xoay quanh mặt trời vì giữa chúng tồn tại lực hút. Trong vũ trụ, có rất nhiều hành tinh giống như trái đất. Giữa trời đất, từ những hành tinh khổng lồ đến những hạt bụi nhỏ bé, đều tồn tại một loại lực hút này.”
Phương Nhân nghiêng đầu nhìn sang, ngạc nhiên khi thấy Ôn Địch chăm chú nhìn vào bản vẽ mà không chớp mắt.
Sau một lúc lâu, cô mới lên tiếng hỏi: “Anh Phương Nhân, mặt trời có phải là thứ lớn nhất trên thế giới không?”
“Không phải.”
“Bức vẽ này là hệ mặt trời, mặt trời có thể là vật thể lớn nhất trong đó. Nhưng hệ mặt trời chỉ là một phần rất nhỏ trong dải Ngân Hà, và ngoài dải Ngân Hà, còn có vũ trụ rộng lớn hơn. Mà vũ trụ,” Phương Nhân nhẹ giọng nói, “vũ trụ là vô hạn.”
Nghe đến đây, cơ thể nhỏ bé của Ôn Địch bất giác run lên.
Đây là một cô bé 11 tuổi, lần đầu tiên nhận thức được sự nhỏ bé của con người và chính mình.
Trong những thập kỷ sau đó, mỗi khi Ôn Địch nhắc đến từ "vũ trụ," cơ thể cô luôn vô thức mà run rẩy. Cô giữ trong lòng sự kính sợ đối với thế giới rộng lớn này, và chính sự kính sợ ấy đã giúp cô nhìn thấy một thế giới khác biệt so với những gì người khác thấy.
Ba năm sau đó, Trần Gia Hựu bắt đầu cao lớn lên giống như mọi cậu bé ở tuổi dậy thì, dễ dàng vượt qua chiều cao của Ôn Địch. Cậu còn mạnh miệng tuyên bố rằng sau Tết, mình sẽ cao đến vai của Phương Nhân. Ôn Địch không cam lòng, mỗi ngày ở nhà đều chăm chỉ tập nhảy dây. Tóc của cô giờ đã dài chạm đến eo, mỗi sáng thức dậy cô đều phải chải chuốt và tết nó thành một bím tóc dài.
Phương Nhân nhìn hai người thay đổi mà cười, bỗng nhiên nhận ra, thì ra từ lúc mình chuyển đến Bắc Kinh, đã sáu năm trôi qua rồi. Để diễn tả thời gian trôi, "ngày tháng vùn vụt" quả thật không ngoa chút nào.
Trong khu dân cư có nhiều bà cô hàng xóm, rảnh rỗi lại thích giới thiệu các cô gái cho Phương Nhân. Ban đầu, Phương Nhân từ chối không được, đành phải gặp gỡ một hai người. Khi anh cùng các cô gái đi trên đường, dù có đầy bụng kiến thức nhưng lại không biết phải nói gì. Trong bữa ăn, Ôn Địch và Trần Gia Hựu ở nhà cũng có thể nghe được các câu chuyện của người lớn: “Bác sĩ Phương thật sự rất tốt, chỉ là quá trầm tính mà thôi.”
Vì thế, hai người bèn ngồi thụp trước cửa nhà Phương Nhân, không cho anh ra ngoài, sợ rằng anh sẽ dắt một cô gái về rồi kết hôn sinh con, và từ đó sẽ không bao giờ quan tâm đến họ nữa.
Phương Nhân dở khóc dở cười, đành ngồi xuống giảng giải: "Nghe anh nói này, ai rồi cũng phải trưởng thành, phải rời khỏi nhà mình, thậm chí là quê hương. Bố mẹ, thầy cô, bạn bè, rồi một ngày nào đó, tất cả họ sẽ rời xa, cuối cùng người có thể đồng hành với các em, chỉ có chính bản thân mình mà thôi."
Hai đứa cúi đầu không nói, cứ chắn cửa không cho Phương Nhân đi.
Phương Nhân không biết làm gì hơn, đành nhượng bộ: "Được rồi, ngoan nào, anh sẽ không bỏ rơi các em đâu."
Lúc này, Ôn Địch mới ngẩng đầu lên, dè dặt hỏi: "Anh Phương Nhân, vậy anh có thích ai không?"
Phương Nhân sững sờ lần nữa, trong lòng thầm cảm thán rằng hai đứa trẻ này càng ngày càng biết hỏi những câu hóc búa. Anh suy nghĩ một lúc rồi trả lời: "Chắc là giống như khi em ngẩng đầu lên, đột nhiên nhìn thấy một ngôi sao sáng rực trên bầu trời đêm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

