Tôi cắn môi, hỏi: “Vậy nên anh nghĩ, Ninh Hoan Hoan mà anh gập hai lần đầu tiên và thích không phải vẻ chân thật của cô ta? Là cô ta giả vờ?”
“Đúng vậy” Sắc mặt Tiết Xán lạnh hơn, hẳn tự giễu: “Lúc đó anh ngu thật, thế mà lại bị một người phụ nữ giả tạo lừa quay vòng vòng”
Tôi bỗng hơi đau lòng, bèn đưa tay ôm lấy Tiết Xán và nhẹ giọng hỏi: “Anh có hận cô ta không?” “Này thì không có” Tiết Xán cũng ôm tôi: “Suy cho cùng, cô ta chỉ là một quân cờ của nhà họ Ninh, bọn anh đều vì gia tộc của mình mà thôi ”
Người của thời đại Tiết Xán bọn họ, đặc biệt là người của các gia tộc lớn, có ý thức sứ mệnh gia tộc mà tôi không thể nào hiểu được.
“Ninh Hoan Hoan nói… năm đó anh đã hiểu lầm cô ta” Tôi nhẹ nhàng hỏi: “Nếu anh thực sự phát hiện ra lúc ấy cô ta có nỗi khổ riêng của mình, anh sẽ làm gì?” Tiết Xán nhíu mày nâng cảm tôi làm tôi ngẩng đầu lên, nghiêm túc đáp: “Anh đã nói rồi, anh sẽ không làm gì, cô †a chẳng có ý nghĩa gì với anh cá” Chẳng có ý nghĩa gì.
Những lời như chặt đinh chém sắt đó của Tiết Xán làm cho trái tim vẫn luôn bất an của tôi trở lại bình tĩnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
