Tiết Xán ngạc nhiên nhướng mày: “Cô ta có gì để nghĩ?” Tôi thừa thế xông lên, quyết định nới cho rõ ràng.
“Em nghe Na Cổ nói, ảo ảnh do nữ quái vật đó tạo ra là người anh quan tâm nhất. Lúc ấy cô ta biến thành mặt của Ninh Hoan Hoan, nên em…” Sau khi nói xong, tôi ngẩng lên thì thấy vẻ mặt của hẳn hơi không biết nên khóc hay cười.
“Vậy nên em nghĩ người anh quan tâm nhất là cô ta?” Tiết Xán bất đắc dĩ nói.
Tôi đỏ mặt, cắn răng gật đầu.
Tiết Xán cười khẽ một tiếng, rồi cúi xuống ngậm lấy vành tai của tôi.
Tai tôi rất nhạy cảm, ngay lập tức bị hẳn làm tê dại, tôi vội vàng đẩy hắn ra và phàn nàn: “Nghiêm túc đấy! Anh cười cái gì!” “Anh vui lắm” Tiết Xán thì thào bên tai tôi: “Vui vì em dễ ghen ghét như vậy.” Dứt lời, hắn thuận thế hôn xuống, đôi môi lạnh lẽo để lại một vết nhỏ trên cổ tôi.
“Anh!” Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, vừa định mảng thì Tiết Xán đột nhiên vùi vào cổ tôi và nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
