Lúc này, người xông vào nhà Đổng Chỉ Ngạo là Tạ Phong Tiêu.
Trong lúc tôi sững sờ, Tạ Phong Tiêu đã chạy lên lầu, anh ta sầm mặt lại khi thấy máu trên người tôi, sau đó không nói một lời mà đấm thẳng vào mặt Đổng Chí Ngạo.
Đống Chí Ngạo không ngờ sẽ có người đột nhiên xông vào nhà mình, lập tức bị đánh đến choáng đầu hoa mắt và ngã sấp xuống đất.
Tạ Phong Tiêu nhanh chóng đỡ tôi dậy, mặt đầy lo lắng: “Tiểu Tố, em không sao chứ?” Cho dù tôi có không tin tưởng Ta Phong Tiêu bao nhiêu đi chăng nữa, thì vào giờ phút này, anh ta vẫn đảng để tôi dựa vào hơn là Đồng Chí Ngạo.
“Em không sao.” Tôi nhanh chóng đáp: “Anh giải quyết gã này đi, em gọi xe cứu thương cho Hồng Hà.” Tạ Phong Tiêu nhanh chóng gật đầu rồi quay sang đấm thêm một cú vào Đổng Chí Ngạo vừa mới đứng lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)