“Uyển Uyển, tối nay đến phòng đàn một chút có được không?”
Trong đầu tôi vang lên một tiếng “âm”, tôi vừa khiếp sợ, vừa có một cảm giác quá đúng như thế.
Tôi nhanh chóng tiếp tục lướt đọc lịch sử trò chuyện của Đổng Chỉ Ngạo và Kim Uyển Uyển, chẳng mấy chốc đã hiểu động cơ giết người của Đổng Chỉ Ngạo.
Kim Uyển Uyển và Đồng Chí Ngạo thật sự có mối quan hệ không rõ ràng, tôi đọc lịch sử trò chuyện mà đỏ cả mặt.
Không chi như thế, như Đỗ Quyên Tịch đã nói, Kim Uyển Uyển dường như muốn công khai quan hệ với Đồng Chí Ngạo, đe dọa anh ta ngay trong Wechat. Nhưng rõ ràng là Đồng Chí Ngạo chỉ chơi đùa với Kim Uyển Uyển nên mới có ý định giết người.
Tôi vừa định để điện thoại vào túi thì chợt nhận ra có gì đó không đúng…
Đợi một chút, tại sao bốn phía lại yên tĩnh như vậy? Tại sao Hồng Hà không tiếp tục đánh đàn nữa?
Tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh bò từ lưng lên tới cổ mình. Tôi còn chưa kịp đứng dậy đã nghe thấy tiếng bước chân phát ra từ ngoài cửa. Tiếng bước chân rất đều đặn và nặng nề, rõ ràng không phải của Hồng Hà.
Tiếng này nổi tiếp tiếng khác, càng ngày càng gần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

