“Gây chuyện? An Tố, em đang giá ngốc với anh đấy à? Anh không tin em không nhận ra được, rốt cuộc anh có ý gì với em!” Tạ Phong Tiêu thấp giọng gầm lên.
Trong đầu tôi ầm lên một tiếng. Tạ Phong Tiêu nhìn tôi chằm chăm, đôi mắt đen dường như muốn nhìn xuyên qua tôi. Tôi cũng không dám nhìn anh ta.
Gần đây Tạ Phong Tiêu đối xử tốt với tôi, tôi đều nhìn thấy tận mắt, nhưng tôi vẫn luôn tự nói với mình, đây chẳng qua là cái tốt của bạn bè từ nhỏ, mà không phải tình yêu nam nữ. Là tôi đang lừa mình dối người sao?
Dù sao tôi và anh ta đã không còn là hai đứa trẻ vô tư từ lâu rồi. Tôi cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Xin lỗi.” “Anh biết mà, anh vẫn không sánh bằng con quỷ kia”
Tạ Phong Tiêu mặt không thay đổi ấn một cái nút ở trước xe. Tôi như được tha tội mở cửa xe chạy ra. Tạ Phong Tiêu không đuổi theo.
Lúc này tôi đã không còn tâm trạng gì tham gia buổi họp báo của cuộc thi từ lâu rồi, chỉ muốn bắt xe quay về thôi. Nhưng tôi còn chưa xuống đến bãi đỗ xe, điện thoại di động đã reo lên. Tôi cầm lên nhìn, là Lưu Tử Hạo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
