Sắc mặt Lưu Tử Hạo lúc xanh lúc trắng, anh ta biết mình không thể nào lay chuyển Tiết Xán, đành nhìn về phía tôi.
“An Tô, Nhân Nhân tốt xấu gì cũng là em của cô! Làm sao cô có thể tàn nhẫn với cô ấy như thế được…”
“Đi ra ngoài” Lưu Tử Hạo mới nói được nửa chừng, đã bị Tiết Xán ngắt lời. Cùng lúc đó, Tiết Xán chầm chậm đứng dậy, trong ánh mắt toát lên sự nguy hiểm: “Lưu Tử Hạo, cậu không có tư cách cầu xin An Tô, cút ngay đi”
Giọng nói của Tiết Xán lạnh lùng như vậy, thậm chí còn mang theo cá sát khí, khiến Lưu Tử Hạo sợ tới mức toát mồ hôi trán. Cuối cùng anh ta cũng không dám nói thêm câu nào, chân nam đá chân chiêu rời khỏi văn phòng. Tôi hơi cau mày nhìn Tiết Xán: “Rốt cuộc anh đã đưa An Nhân tới chỗ nào vậy?”
“Am ni cô trên núi” Tiết Xán chẳng buồn ngẩng đầu, thản nhiên đáp.
Am ni cô?
Công ty có phần mềm trò chuyện riêng, và tôi đã thấy hình đại diện của Farley đột nhiên lóe sáng.
“Tiểu Tố, em cũng sắp hết năm thứ tư đại học rồi, luận văn tốt nghiệp của em tính làm về cái gi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
