Tôi nghi hoặc bước xuống lầu. Vừa ra khỏi cửa, tôi thấy Tạ Phong Tiêu đang cầm một cái túi giấy và cười tít mắt đợi tôi. “Cảm ơn anh rất nhiều” Tôi lấy túi giấy rồi ngập ngừng một lúc mới nói: “Gần đây anh không có lịch trình há?”
Cửa xe mở ra, một người đàn ông cao quý chậm rãi bước xuống. Là Tiết Xán.
Tiết Xán có một khí chất rất kỳ diệu, như là sự dung hợp hoàn hảo của vẻ phong nhã hào hoa như ngọc của một quý công tử và sự kiêu ngạo lạnh lùng cô độc của kẻ đứng đầu thiên hạ. Hắn đứng cạnh xe, đôi mắt đen nhánh nhìn thẳng về phía tôi.
“Lên xe”
Hai từ ngắn gọn thốt ra từ giữa đôi môi móng của hån như một mệnh lệnh. Tôi đờ người tại chỗ, hoàn toàn không phản ứng kịp. Trái lại, Tạ Phong Tiêu nhíu chặt mày nhìn Tiết Xán: “Chú tịch Tiết, sao anh lại ở đây?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)