Trước khi tôi kịp bình tĩnh lại, Tạ Phong Tiêu đã cần một cái vào đầu còn lại chiếc bánh quẩy của tôi.
Hai chúng tôi môi người cắn một đầu chiếc bánh quấy, khoảng cách giữa hai gương mặt lập tức được thu hẹp lại rất gần, không khí trong buồng xe nhất thời trở nên mờ ám. Tôi hoảng sợ vội vàng cần đứt chiếc bánh quẩy, dịch sát sang bên cạnh.
Đối với việc né tránh của tôi, Tạ Phong Tiêu vẫn rất bình tĩnh như trước, chỉ thuận tay cầm tào phớ trong tay, dùng ống hút hút một hơi.
Nhưng bây giờ đang xáy ra chuyện gì vậy?
Tôi nhìn bánh quẩy và tào phớ trong tay, nhất thời không biết có nên ăn tiếp nữa hay không.
“Sao vậy?” Tạ Phong Tiêu mở miệng: “Tại sao không ăn?”
“Ai bảo anh xông lên ăn của tôi.. °
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
