“Không sao cả” Tạ Phong Tiêu cười hời hợt: “Nó còn chưa chơi đùa đám người chúng ta cho đã, đang đợi tôi gọi ra tên của một người, để đổi lại tôi”
“Sao hả, cô muốn biết trong đám người chúng ta, người tôi quan tâm nhất là ai à?” Anh ta chủ động mở miệng.
“Ha ha” Tôi cười gượng hai tiếng, nói sang chuyện khác: “Bất kể là ai, anh cũng vân là người tốt, không hề gọi tên người kia để đổi cho anh”
“Đúng vậy đấy” Tạ Phong Tiêu cũng cười: “Có điều không ngờ được cô ấy lại ngu ngốc như vậy, tự rơi xuống địa bàn của Tuyết Nữ luôn”
Nụ cười của tôi cứng lại rồi.
“Anh thích nói đùa thật đấy” Tôi không cười nữa.
“Ai nói đùa chứ?” Gương mặt Tạ Phong Tiêu cũng nghiêm túc hẳn lên: “Sau khi Tuyết Nữ bắt tôi đến đây, cảnh tượng mà tôi nhìn thấy vẫn luôn là cô, nó không ngừng mê hoặc tôi để gọi ra tên cổ”
Tôi nhìn chằm chằm Tạ Phong Tiêu, muốn xem xem lời anh ta nói ra là thật hay giả.
Tạ Phong Tiêu dường như nhìn thấu nghỉ ngờ của tôi, nhướng mày: “Sao hả? Vẫn cảm thấy kỳ lạ, tại sao tôi luôn nhiều lần giúp đỡ cô?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


