Gương mặt của người phụ nữ kia không ngờ lại giống y hệt như Tuyết Nữ mà tôi đã từng nhìn thấy trước đây.
Trong điều kiện không có điện, chúng tôi ở trong sảnh lớn mờ tối của khách sạn, lại chịu đựng qua một ngày một đêm, cuối cùng tuyết cũng đã ngừng rơi.
Trong một ngày một đêm này, vẫn như trước, không có một ai bị bắt đi hết.
Sau khi tuyết rơi là mặt trời lên cao chói chang, vừa mới nửa ngày, tuyết đọng đã tan ra rất nhiều.
Chúng tôi cố gắng quét sạch tuyết đọng, chuẩn bị lên núi Tuyết tìm kiếm Tạ Phong Tiêu.
Ban đầu chúng tôi định báo cảnh sát, nhưng đường cái vẫn đang bị chặn lại, cảnh sát muốn đến đây cũng phái mất mấy ngày, chúng tôi quá sốt ruột, chỉ có thể cầu xin Anu dân chúng tôi lên núi tìm người.
Vốn dĩ tôi cho rằng Anu sẽ từ chối, bởi vì rõ ràng gã rất kính sợ Tuyết Nữ trên ngọn núi này.
Chúng tôi định lái xe lên núi, nhưng ngoại trừ chiếc xe buýt cồng kềnh ra, chúng tôi chỉ có một chiếc xe con, hoàn toàn không có cách nào đẩy đám tuyết đọng đi được.
Ngay khi chúng tôi đang không biết phải làm sao thì đã nghe thấy tiếng phần phật vang lên, đột nhiên chiếc xe Jeep màu đen kia lái đến trước mặt chúng tôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


