Lần đầu tiên, Tiết Xán không ngăn tôi lại.
Tôi tắm xong đi ra, đã thấy Tiết Xán đang dán những lá bùa vàng khắp cả căn phòng.
“Anh đang làm gì vậy?” Tôi lau tóc bước tới.
“Bố trí kết giới.” Tiết Xán đáp: “Hôm nay tôi bị thương, cần phải nghỉ ngơi, không có cách nào bảo vệ hai người được, vậy nên phải lập nhiều kết giới, nếu xảy ra chuyện gì tôi sẽ tỉnh lại”
Tôi gật đầu, hiểu rằng việc nghỉ ngơi mà Tiết Xán nói tới cũng giống như lần trước ở trại trẻ mồ côi, là hẳn bước vào một trạng thái giống như hôn mê.
Sau khi Tiết Xán chuẩn bị xong kết giới, chúng tôi liền ai về phòng người nấy.
Nhưng tôi vừa mới năm xuống, bỗng nhiên nghe thấy bức tường phía căn phòng bên trái kêu bịch một tiếng!
Tôi hoảng hốt, bật dậy khỏi giường.
Căn phòng bên trái là phòng của Tiết Xán! “Tiết Xán!” Tôi hoảng hốt chạy vào phòng Tiết Xán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


