Dưới ánh trăng, tôi nhìn thấy sắc mặt của Tiết Xán cực kỳ tái nhợt, trên vai áo sơ mi còn có vết rách, để lộ vết thương máu chảy đầm đìa bên trong.
Tôi ngẩn người.
Suýt chút nữa tôi đã quên, ban nãy hản đã bị thương bởi Lý Thiên Họa, còn sử dụng nhiều quỷ lực đến thế để đối phó với những Giao Nhân kia, có lẽ bây giờ đã rất suy yếu rồi.
Tôi muốn hỏi han hản, nhưng lời tới khóe miệng lại không thốt lên nổi.
Tiết Xán cũng không chú ý tới vẻ mặt muốn nói lại thôi của tôi, hẳn chỉ nhìn tôi với vẻ mặt thâm trầm.
Tôi giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay của Tiết Xán, nhưng trong lúc vô tình đã chạm tới vết thương trên bả vai hắn, làm hắn khẽ rên lên.
Tôi giật bản mình, lập tức không dám cử động nữa, chỉ lo lắng hỏi: “Anh không sao chứ?”
Đôi mắt đen của Tiết Xán chăm chú nhìn thẳng vào tôi, một lát sau hẳn mới thì thầm: “Không sao cả”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


