Thẩm Dĩ Bách bị lớp trưởng của lớp E kéo ra khu hành lang trong vườn, nơi các bạn từng du học đang chia sẻ kinh nghiệm sống và những điều cần chú ý ở nước ngoài.
Rất nhiều người vây quanh cậu, nói chuyện rôm rả.
Thẩm Dĩ Bách rõ ràng không thoải mái lắm, ánh mắt vô thức lướt qua đám đông, như đang tìm kiếm Hạ Châu.
Khi thấy cô, ánh mắt cậu lập tức dừng lại, rồi cứ mãi dõi theo cô.
Hạ Châu dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu thoải mái, đừng quá căng thẳng, mọi người đều xuất phát từ ý tốt.
Thẩm Dĩ Bách cần phải thích nghi với việc không có cô bên cạnh, nếu không, ra nước ngoài tình hình sẽ còn tệ hơn.
Vì vậy, toàn bộ buổi tiệc chia tay, Thương Diệu đều sắp xếp cho Thẩm Dĩ Bách giao lưu với các bạn khác, để cậu hoàn toàn tách biệt khỏi Hạ Châu.
Tô Lý Lý quả nhiên đã "bám rễ mọc mầm" ở quầy buffet trong vườn nhà Thương Diệu, trước mặt là hàng loạt món tráng miệng thơm ngon ngọt ngào khiến cô ấy không thể rời bước.
Bánh hạt dẻ siro phong, tart lê caramel, chè dưa hấu thạch sữa với trân châu, bánh phô mai hình ngôi sao...
Mỗi món đều làm cô ấy hoa cả mắt, món nào cũng muốn thử một miếng, chỉ hận không thể mọc thêm mười cái miệng.
Hạ Châu và Tô Lý Lý đúng là "tâm đầu ý hợp," đồ ăn ngon là điểm chung lớn nhất của cả hai. Chẳng ai quan tâm đến các nam thanh nữ tú ở bữa tiệc, mà chỉ chăm chăm vào các món tráng miệng và đồ ăn vặt.
Vốn tưởng Thương Diệu sẽ đến trêu chọc cô vài câu, cô còn chuẩn bị sẵn cả câu đáp trả rồi, kết quả Thương Diệu chỉ xuất hiện trong phần chúc mừngThẩm Dĩ Bách.
Giờ thì… lại không biết đi đâu rồi.
Hạ Châu bưng đĩa bánh ngọt, lượn lờ khắp nơi, tò mò muốn tìm cậu ấy.
Tô Lý Lý kéo tay áo cô lại: "Đừng đi mà."
"Sao thế?"
"Cậu đi rồi, nhỡ đâu có người đến hỏi quan hệ của tớ với Thương Diệu, đòi kiểm tra thân phận, rồi đuổi tớ đi thì sao?"
Hạ Châu biết cô bạn này hay bày trò, bất lực nói: "Thế thì cậu cứ lấy tên Thẩm Dĩ Bách ra mà nói, bảo cậu là bạn cùng lớp ngồi chéo phía sau cậu ấy."
"Ngồi chéo sau cậu ấy hai năm, tớ cá là thiên tài Thẩm chẳng nhớ nổi tên tớ đâu."
"Cũng không đến nỗi đấy."
"Đợi tớ chứng minh cho cậu xem." Nói xong, Tô Lý Lý đi về phía Thẩm Dĩ Bách trong đám đông, "Thẩm Dĩ Bách, tớ tên gì?"
Thẩm Dĩ Bách nhìn cô ấy, nhanh chóng tìm kiếm đối tượng trong đầu: "Bạn họ Tô của Hạ Châu."
Tô Lý Lý quay đầu nhìn cô, dùng ánh mắt nói, xem, tớ không lừa cậu chứ.
Cậu không bao giờ nhớ được bạn bè xung quanh, ngoại trừ Hạ Châu và Thương Diệu.
...
Hạ Châu đi dạo đến vườn sau, nghe thấy bên hồ cá chép vọng lại giọng nói nũng nịu của Đặng Tử Nguyệt:
"Thương Diệu, tại sao cậu không thích tớ?"
Cô vội vàng trốn sau hàng cây cảnh, tò mò nhìn về phía đó.
Cậu thiếu gia với làn da trắng lạnh đang đứng bên hồ ném đá. Bộ đồ ở nhà màu hạnh nhạt, toát lên vẻ lười biếng và thảnh thơi.
Từ góc nhìn của Hạ Châu, đường viền xương hàm cùng chiếc yết hầu nổi bật của cậu trông thật cuốn hút.
"Tôi không thích mấy người trẻ con." Lý do từ chối lời tỏ tình của Thương Diệu suốt bao năm nay vẫn chưa hề thay đổi.
"Lớp ba cậu đã nói thế, lớp năm cậu vẫn nói thế, bây giờ lên lớp chín rồi… Trong mắt cậu, tớ chẳng bao giờ lớn lên được sao?"
Thương Diệu liếc nhìn cô gái váy xanh trước mặt.
Cô ta có mái tóc đen hơi xoăn, buộc bằng một dải ruy băng màu xanh lục, vóc dáng đã hiện rõ những đường cong quyến rũ.
So với dáng người "như học sinh tiểu học" của Hạ Châu, cô ta rõ ràng phát triển hơn nhiều.
Nhưng cậu ấy vẫn không hề có hứng thú.
"Cậu hỏi được câu này, chứng tỏ cậu vẫn là một đứa trẻ con chính hiệu."
"Vậy bản thân cậu rất trưởng thành sao?"
"Tôi chưa bao giờ nói vậy, nhưng điều đó không cản trở việc tôi không thích những cô gái trẻ con."
Đặng Tử Nguyệt không cam tâm phản bác: "Vậy… Hạ Châu thì sao!"
Nghe thấy bị réo tên, Hạ Châu đang ăn dưa bỗng chốc cạn lời.
Không liên quan, đừng lôi tôi vào mà…
Thương Diệu khẽ cười nhạo: "Cũng vậy thôi, cô ấy cũng là một đứa nhóc."
"Vậy tại sao cậu luôn ở bên cạnh cô ấy, cô ấy cũng không trưởng thành, không quyến rũ, sao cậu lại thích cô ấy như vậy?"
"Ai nói với cậu là tôi thích cô ấy." Thương Diệu nhặt một viên đá, ném lướt trên mặt hồ.
"Nếu không thích, sao cậu luôn ở bên cạnh cô ấy, còn dạy kèm cho cô ấy."
"Vậy ý cậu là tôi không nên có bạn hả?" Thương Diệu nhét một tay vào túi, giọng nói đầy sự mất kiên nhẫn. "Tôi kết bạn với ai không cần báo cáo hay giải thích với cậu. Ngoài ra, tôi không mời cậu, ai cho phép cậu đến đây?"
"Lớp trưởng mời tớ." Đặng Tử Nguyệt đỏ mặt, ấp úng nói, "Tớ đến tham dự tiệc chia tay của Thẩm Dĩ Bách."
"Ồ, vậy nhờ cậu chuyển lời cho lớp trưởng một tiếng, nếu cậu ta còn tự ý dẫn những người tôi ghét đến nhà, cậu ta sẽ mất đi người bạn chân thành này, cũng như học bổng doanh nghiệp theo quý do tập đoàn Thương thị tài trợ."
Đặng Tử Nguyệt đỏ mặt, lau nước mắt chạy đi.
Thương Diệu quay đầu lại, nhìn về phía Hạ Châu đang giống như một chú chuột hamster nhút nhát, rón rén chuẩn bị bỏ trốn:
"Nghe lén vui không?"
Hạ Châu lập tức đứng thẳng người: "Nghe đàng hoàng nhé!"
Thương Diệu cười, bước đến khoác vai Hạ Châu, ừa cười vừa kéo cô đi: "Chờ chút nữa, tớ có sắp xếp một tiết mục tỏ tình. Có khá nhiều cô gái muốn tranh thủ lúc cậu ấy còn sống mà bày tỏ tình cảm sâu sắc. Cùng đi xem không?"
Hạ Châu:…
"Cậu định làm cậu ấy xấu hổ đến chết à?"
Cô chỉ nghe thôi đã thấy lòng bàn chân căng cứng rồi.
"Cậu ấy sẽ thấy xấu hổ sao?" Thương Diệu nhún vai: "Tớ nghĩ cậu ấy không sở hữu cái gọi là lòng tự trọng xấu hổ đâu."
"Nghe cũng có lý."
Hạ Châu chợt nhận ra bàn tay "tình bạn" của Thương Diệu đang đặt trên vai mình.
Với chiếc váy hai dây mùa hè, làn da hai người tiếp xúc trực tiếp.
Cảm giác… rất rõ ràng.
Cô im lặng một lát, hỏi anh: "Cậu không thích Đặng Tử Nguyệt?"
"Cậu nghĩ đầu óc tớ rỉ sét đến mức nào mới thích loại con gái đó?"
Hạ Châu biết thẩm mỹ của Thương Diệu, vẫn như trước, chưa bao giờ thay đổi, thích kiểu chị gái trưởng thành.
Dù bản thân cậu ấy còn nhỏ tuổi, cũng không cản trở việc cậu ấy tự giác coi những người xung quanh đều là một lũ trẻ trâu.
"Vậy kiểu chị gái cậu thích là như thế nào? Có hình mẫu không?" Cô tò mò hỏi.
"Như Chung Sở Hồng (diễn viên Hong Kong) ấy." Thương Diệu không hề nghĩ ngợi, nói thẳng ra, "Quyến rũ, thanh lịch, phong thái tự nhiên."
Hạ Châu:…
Cậu cũng dám nói thật đấy, người ta là "Marilyn Monroe của Hồng Kông" mà!
"Vậy chúc cậu sớm tìm được chị gái Monroe của cậu nhé."
"Cảm ơn cậu."
Thương Diệu cùng cô bước ra khỏi vườn, vừa hay thấy Tô Lý Lý đang đứng ở quầy buffet, vừa ăn vừa lấy, trông như đang tận dụng hết khả năng của mình để "thu hoạch" đồ ăn ngon.
Quả nhiên, Thương Diệu không bỏ qua cơ hội châm chọc: "Đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã. Bạn cậu, đều chung một kiểu phong cách cả."
Hạ Châu không cần nghĩ ngợi, thốt ra: "Cậu cũng là bạn của tớ mà!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)