Hạ Châu từng suýt bị cậu ấy chở đâm cả một hàng xe máy điện bên đường. Kể từ đó, cô không bao giờ dám ngồi lên yên sau xe Thẩm Dĩ Bách nữa.
"Tinh Tinh, chờ cậu về chắc sẽ lớn lắm rồi, lúc đó tớ không chở nổi cậu nữa đâu."
Thẩm Dĩ Bách không đáp lời, chỉ im lặng tựa má vào lưng cô.
Cô rất gầy, xương sống sau lưng hiện rõ mồn một.
Thẩm Dĩ Bách tựa mặt vào xương sống cô, cảm thấy thật dễ chịu.
Nếu có thể, cậu nguyện làm xương của cô, cả máu cả thịt, dính liền vào nhau.
Ánh hoàng hôn nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt thiếu nữ, làn gió thổi qua khiến mắt cô hơi nheo lại, cảm giác chua xót dâng lên không kiểm soát được.
Nhưng ngay giây tiếp theo, lời của Thẩm Dĩ Bách đã dập tắt tất cả—
“Không ai ở sau giúp cậu nhìn, cẩn thận kẻo bị dì cả làm bẩn quần đấy.”
"..."
"Cái lần đó, cảm ơn cậu!"
Cậu ấy lúc nào cũng có cách khiến cô tức chết đúng lúc cô đang chìm trong cảm xúc.
Thẩm Dĩ Bách nhìn cô gái hậm hực đạp xe, vẻ mặt tức giận, tự kiểm điểm lại một chút: "Cậu có phải rất ghét việc tớ không biết nói chuyện không?"
"Cậu với Thương Diệu, tớ ghét đều như nhau."
"Ồ."
Cậu cúi đầu im lặng.
Đột nhiên, Hạ Châu bóp phanh xe, chống chân xuống đất, quay lại hỏi: "Cậu sẽ không đến mức không phân biệt được, tớ đang nói thật hay đang trêu cậu đấy chứ?"
Thẩm Dĩ Bách chớp đôi mắt cáo vô cùng chân thành, nhìn cô vẻ thất bại.
"Thôi được rồi."
Cậu không phân biệt được.
Hạ Châu thở hắt ra, nói với cậu ấy: "Thật ra thì, đôi khi cậu cứ nói mấy lời thật lòng một cách lố bịch thật sự phá hỏng không khí, nhưng cậu vẫn là Tinh Tinh của tớ, điều này chưa từng thay đổi."
Nói mấy lời sến súa kiểu bày tỏ tình bạn thế này, Hạ Châu rùng mình, nổi hết cả da gà.
Nhưng nếu không nói rõ ràng, cậu ấy lại không hiểu được.
Dù sao thì, tư duy của tên này luôn đi theo đường thẳng, chỉ cần rẽ một cái, cậu ấy sẽ lạc đường ngay.
"Nếu tớ không nói mấy lời cậu ghét, cậu sẽ thích tớ hơn à?"
"Cũng không hẳn."
Hạ Châu lại đạp xe, tiếp tục hướng về con đường trở về nhà—
"Vì tình cảm của tớ dành cho Thẩm Tinh Tinh đã đầy rồi."
Thẩm Dĩ Bách ngẩng đầu, nhìn cô nói xong lại rùng mình nổi da gà, đoán rằng chắc cô không đỏ mặt đâu.
Vậy nên, đây không phải là do hormone hay dopamine bùng phát.
Sự yêu thích của cô dành cho cậu trong sáng như H₂O.
...
Cuối kỳ, Thương Diệu mời rất nhiều bạn học đến biệt thự của mình tổ chức tiệc.
Vì không cùng lớp, nên khách mời bao gồm bạn bè trong lớp của cậu và cả những người thân thiết với nhóm của Hạ Châu ở lớp khác.
Trong số đó có Tô Lý Lý, cô bạn thân nhất của Hạ Châu.
Trên đường đi, Tô Lý Lý cảm thấy khó tin vô cùng. Cô ấy không ngờ mình lại được mời đến nhà Thương Diệu – nhân vật đình đám của trường – để dự tiệc.
Phải biết rằng, những nam thần vừa cao vừa đẹp trai vừa giàu vừa giỏi như Thương Diệu, chẳng khác nào một bông hoa rực rỡ nhất, luôn có vô số ong bướm vây quanh.
Những cô gái bình thường như cô ấy, căn bản là không có cơ hội để nói một câu.
Nhưng điều khiến mọi người khó hiểu nhất chính là, Hạ Châu – một cô gái bình thường chẳng khác gì Tô Lý Lý – lại trở thành bạn thân nhất của Thương Diệu.
Tô Lý Lý hỏi Hạ Châu: "Lần đầu tiên đến nhà cậu ấy, tớ hồi hộp quá, tớ phải làm thế nào mới có thể tỏ ra như mình thường xuyên tham gia party của Thương Diệu, không để người khác nhận ra là tớ không quen cậu ấy?"
Hạ Châu: "Thật ra không cần phải giả vờ đâu, party của cậu ấy chẳng có gì thú vị cả, điều duy nhất đáng mong chờ là đồ ngọt siêu ngon trên bàn buffet, tay nghề của dì Tô làm bánh ngọt nhà cậu ấy là nhất, trước đó không phải tớ đã bảo cậu mang hộp nhỏ, vừa ăn vừa đựng mang về rồi sao."
"Trước đây cậu toàn làm thế à?"
"Ừ."
"Cậu ấy không nói gì cậu sao?"
"Cậu ấy sẽ vừa càu nhàu vừa giúp tớ lấy thêm đồ."
Trong vườn treo đầy bóng bay hình ngôi sao nhiều màu sắc, loa phát những bản nhạc nhẹ nhàng, êm dịu. Trên một tấm bảng nền khổng lồ, dán chi chít những bức ảnh chụp lấy liền của họ khi còn nhỏ.
Thương Diệu có một chiếc máy ảnh chụp lấy liền, cậu đặc biệt thích ghi lại một số khoảnh khắc quan trọng trong cuộc sống.
Hạ Châu nhìn thấy những khoảnh khắc vui vẻ của tuổi thanh xuân, vốn dĩ còn cảm thấy khá cảm động, cho đến khi nhìn thấy một bức ảnh cô đang ngủ gật trong lớp hồi tiểu học và còn chảy cả nước miếng trong bức tường ảnh.
Góc trên bên phải của bức ảnh có vẽ một mũi tên, viết bốn chữ: Tinh Tinh chụp.
Hạ Châu cạn lời nhìn Thẩm Dĩ Bách.
Lần này, cậu ấy lại hiểu ý ngay, chớp đôi mắt vô tội -
"Không phải tớ, cậu ấy vu oan."
"Tốt lắm, đã biết nói dối rồi, lần sau chú ý đừng để tai đỏ lên."
Lần sau... là khi cậu ấy khỏi bệnh về nước rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)