Còn Thương Diệu thì thường bảo, không chỉ vì cô, mà chủ yếu là vì cậu không muốn mất đi đối thủ như Thẩm Dĩ Bách.
Hạ Châu thà rằng hai người họ chạy đến nói thẳng với cô một câu: 'Cậu ngốc quá, không xứng đáng làm bạn với bọn tớ đâu.' Khi ấy, cô nhất định sẽ mỉm cười chúc phúc họ "không được sống yên ổn", rồi dứt khoát cắt đứt quan hệ với hai thiên tài này để tìm bạn bè ở cùng trình độ với mình.
Nhưng cả hai chưa bao giờ chê bai trí thông minh của cô dù chỉ một chút.
Điều này khiến Hạ Châu cảm thấy nếu mình không cố gắng thì thật sự có lỗi với bản thân.
"Hôm nay cậu thấy Thương Diệu, đỏ mặt rồi."
Tay lật sách của Hạ Châu bỗng khựng lại, sau đó cô cố tỏ ra bình tĩnh: "Trước giờ không biết cậu quan sát người khác kỹ thế đấy."
"Tớ không quan sát người khác." Thẩm Dĩ Bách nghiêm túc nhìn cô, bình tĩnh phân tích: "Sách nói rằng khi con người chịu kích thích cảm xúc mạnh, mức độ hormone trong cơ thể sẽ thay đổi. Dopamine được gọi là hormone hạnh phúc, khi nó bắt đầu được giải phóng, mức độ cortisol – một loại hormone gây căng thẳng – cũng có thể tăng lên. Những thay đổi này thể hiện qua khuôn mặt, khiến người ta đỏ mặt."
Hạ Châu đặt bút xuống, cạn lời nhìn cậu thiếu niên bên cạnh, “Bạn học Tinh Tinh, cậu rảnh quá nhỉ? Học hành nhàn hạ lắm hay trò chơi không còn thú vị nữa mà đi học thuộc mấy thứ này cho vui à?"
"Tớ không học thuộc." Cậu chân thành đáp, "Đọc sách xong là nhớ thôi."
“…”
Đúng là tức chết mà! Cô mỗi ngày đều dậy từ sáu giờ sáng để học từ vựng, vậy mà điểm tiếng Anh mãi chẳng khá lên nổi.
Thế mà tên này lại có một cái đầu nhìn một lần là nhớ, ngay cả xem từ điển cũng có thể thuộc lòng từng chữ.
"Khi cậu nhìn Thương Diệu, thần kinh giao cảm trên khuôn mặt cậu hưng phấn bất thường, tuần hoàn máu trong cơ thể cũng tăng tốc. Trung khu cảm xúc trong não nhận được tín hiệu kích thích mạnh mẽ, giải phóng các hormone như adrenaline. Tổng hợp lại, tớ có lý do để tin rằng cậu đối với cậu ấy..."
Hạ Châu kịp thời ngắt lời cậu: "Nếu cậu nói thêm một câu nữa, mai tự mà đi học, đi về một mình. Cũng đừng hòng bước chân vào phòng tớ lần nào nữa. Còn con thuyền tình bạn của chúng ta? Lật ngay bây giờ luôn."
Câu này quả nhiên có tác dụng.
Thẩm Dĩ Bách mím chặt môi, không dám nói thêm một lời nào.
Hạ Châu tiếp tục đọc sách, nhưng đã có chút không tập trung.
Một lúc sau, cô cố đè nén cảm giác chột dạ, vẫn giải thích: "Cậu biết mà, con gái đến tháng thì cảm xúc hay thay đổi, không ổn định."
Thẩm Dĩ Bách gật đầu: "Sách có nói, trong chu kỳ kinh nguyệt, nồng độ estrogen và progesterone trong cơ thể nữ giới thay đổi, dẫn đến cảm xúc dao động."
"Vậy, cái chuyện cậu vừa nói, nào là nồng độ hormone tăng, có phải cũng liên quan đến sự thay đổi hormone trong cơ thể không?"
Cậu thiếu niên nói một cách nghiêm túc: "Không loại trừ khả năng hai điều đó có liên quan đến nhau ở một mức độ nhất định."
Hiện tại, Thẩm Dĩ Bách vẫn là người dễ dỗ dành.
Cô nói gì, cậu cũng tin, chỉ lặng lẽ cúi đầu, cầm một cuốn tạp chí tiểu thuyết ngoài giờ học ra đọc.
Người làm chuyện mờ ám cũng khó tránh được thỉnh thoảng liếc lại hiện trường vụ việc.
Hạ Châu đương nhiên chột dạ, len lén liếc nhìn cậu.
Gió nhẹ ngoài cửa sổ thổi tung những sợi tóc mái trước trán cậu thiếu niên, làn da trắng lạnh, đôi mắt dài hơi xếch lên, khiến cho ngũ quan của cậu có vẻ lạnh nhạt nhưng không hề nhạt nhòa.
Rất giống... một cơn gió, đẹp đến mức khiến người ta có cảm giác không thực.
“Tinh Tinh, chuyện này đừng nói với Thương Diệu.”
"Chuyện gì?" Cậu ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Thẩm Dĩ Bách có lối suy nghĩ rất thẳng thắn, chỉ cần đi vòng vèo một chút là cậu có thể bị lạc lối ngay.
“Thôi, không có gì!”
Một lúc sau, Thẩm Dĩ Bách lại lặng lẽ bổ sung: "Cậu ấy khi nhìn cậu chưa bao giờ đỏ mặt. Dựa vào đó, có thể kết luận rằng cậu không làm cậu ấy tiết ra dopamine – hormone hạnh phúc. Hơn nữa, cậu ấy cũng không có kỳ sinh lý, nên hormone trong cơ thể luôn ở trạng thái ổn định. Chỉ thỉnh thoảng, khi nhìn thấy mấy cô gái nóng bỏng gợi cảm trên đường thì mới..."
Hạ Châu không chút nể nang, ngắt lời: "Thẩm Dĩ Bách, im miệng."
“Vâng.”
Có lúc, cô cảm thấy Thẩm Dĩ Bách thật thà đến ngây thơ, nhưng cũng có lúc, cậu như thể hiểu hết mọi thứ, chỉ là đang giả ngốc mà thôi.
Hạ Châu học bài đến tận khuya, còn Thẩm Dĩ Bách thì ngồi trên chiếc giường công chúa của cô, mải mê chơi game.
Máy chơi game cầm tay là đồ cũ đã lỗi thời mà Thương Diệu không dùng nữa, nhưng vẫn là thứ mà Thẩm Dĩ Bách thích nhất.
Hạ Châu làm xong một tờ đề, thở dài, quay đầu nói với cậu: "Mỗi lần vào mấy lúc thế này, tớ học bài, cậu chơi game, tớ tức đến mức muốn đánh cậu một trận."
Thẩm Dĩ Bách bình thản đáp: "Nếu tớ không chơi game mà ngồi học, cậu sẽ càng áp lực hơn."
“Vậy tớ cảm ơn sự chu đáo của cậu.”
“Không có gì.”
Hạ Châu cho rằng cậu đang khoe khoang.
Nhưng thực ra, Thẩm Dĩ Bách thật sự nghĩ vậy.
Cậu chưa bao giờ học bài trước mặt cô. Thay vào đó, hoặc là đeo tai nghe xem mấy bộ phim ngôn tình cẩu huyết, hoặc chơi game...
Thiên tài không phải là không cố gắng, nhưng cậu không muốn để cô thấy sự cố gắng đó.
Cậu muốn cô thoải mái hơn một chút.
…
Đêm khuya, Hạ Châu đã ngủ say.
Khi Bạch Trân Trân và Hạ Thành Công về nhà, Thẩm Dĩ Bách đang ngồi bên bàn trà trong phòng khách làm bài tập.
Hạ Châu không dám ở nhà một mình vào buổi tối vì sợ ma, nên Thẩm Dĩ Bách luôn đợi đến khi ba mẹ cô về mới trở về nhà mình ở kế bên.
“Châu Châu ngủ rồi à?”
“Vâng, ngủ rồi ạ.”
"Tiểu Tinh, cảm ơn con đã ở lại với con bé. Khuya thế này rồi, mau về nhà ngủ đi." Bạch Trân Trân nhỏ giọng nói.
“Vâng.”
Thẩm Dĩ Bách rời khỏi nhà Hạ Châu, trở về nhà mình. Khi dọn dẹp cặp sách, cậu chợt nhớ ra máy chơi game cầm tay vẫn để quên trong phòng Hạ Châu.
Cậu vội vàng quay lại lấy.
Nhưng vừa đến trước cửa thì khựng lại.
"Tinh Tinh đúng là đứa trẻ đáng thương." Bạch Trân Trân vừa rửa lại cái bát cậu rửa không sạch, vừa thở dài. "Không biết sau này phải làm nữa."
"Đừng lo quá. Với cái đầu của nó, sau này chắc chắn vào được viện nghiên cứu, Nhà nước sẽ lo hết, còn sợ không có ai chăm sóc nó sao?"
"Vậy thì tốt nhất, nhưng tương lai ai mà biết trước được." Bạch Trân Trân thở dài một hơi. "Em chỉ không muốn nó với Châu Châu cứ thân thiết thế này mãi. Nhìn hai đứa cứ như không rời nhau được một phút, lỡ sau này mà..."
"Em nghĩ nhiều quá rồi, bọn trẻ còn nhỏ, thân nhau cũng bình thường thôi, lớn lên tự nhiên sẽ xa cách."
"Anh làm sao mà chắc chắn được? Lỡ sau này nó không chịu rời xa con bé nhà mình thì sao? Với tính cách của Châu Châu, con bé tuyệt đối sẽ không dứt khoát đâu. Chẳng lẽ, thật sự để con gái mình gả cho nó à?”
"Anh thấy Tinh Tinh cũng tốt mà, thông minh thế, lấy nó cũng chẳng phải chịu khổ gì."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
