Bước ra khỏi lớp học thêm, cả hai nhìn thấy Thương Diệu đang đứng tựa vào cột hành lang ở sảnh, đã đợi từ lâu—
"Bản thiếu gia đích thân đến đón hai người tan học, vinh dự chứ hả?"
Hạ Châu vừa nhìn thấy Thương Diệu, mặt đã đỏ ửng lên, sợ cậu ấy phát hiện ra "bí mật nhỏ" của mình—
"Ba tớ gọi về nhà sửa điều hòa, hai cậu chơi đi nhé, tớ về trước!"
Nói xong, cô nhảy lên xe đạp, nhanh chóng chuồn mất.
"Lần sau làm ơn tìm cái cớ nào có tâm hơn chút. Tớ là kiểu bạn bè plastic để cậu qua loa vậy à?" Thương Diệu càu nhàu, "…Sửa điều hòa, trời đất ơi."
Thẩm Dĩ Bách nhìn theo bóng lưng cô xa dần, lại quay sang ngắm cậu thiếu niên điển trai đứng bên cạnh mình.
Giữa bọn họ dường như có thứ gì đó, đang âm thầm thay đổi.
……..
Biệt thự có một hồ bơi vô cực cực lớn trên sân thượng.
Mặt nước hồ bơi phản chiếu những dãy núi xanh mướt phía xa, gợn sóng lăn tăn.
Thẩm Dĩ Bách rất muốn học bơi, rất muốn giống Thương Diệu, bơi lội tự do như cá, từ đầu hồ đến cuối hồ một cách dễ dàng.
Nhưng chú Tề Lượng, người giúp việc nam của Thương Diệu, luôn căng thẳng nhìn cậu, sợ cậu thật sự ngã nhào vào hồ bơi, rồi không bao giờ ngoi lên được nữa.
Cậu có thể ngang tài ngang sức với Thương Diệu trong các cuộc thi toán lý, nhưng Thương Diệu là người bình thường, đó là điều mà cậu vĩnh viễn, vĩnh viễn không thể đuổi kịp.
Thương Diệu ngoi đầu lên khỏi mặt nước, quay lại nhìn cậu rồi gọi lớn: "Đừng như con gái thế chứ, đeo phao bơi đứng mãi trên bờ làm gì, xuống đây bơi cùng đi!"
Thẩm Dĩ Bách vừa định đi tới, Tề Lượng vội vàng tiến lên: “Dĩ Bách, bên kia là vùng nước sâu, cứ chơi ở gần bờ là được rồi.”
"Yên tâm đi, có tôi đây, cậu ấy không chết đuối được đâu."
Thương Diệu nói vậy, nhưng Tề Lượng vẫn không an tâm, chú ấy cởi hẳn áo vest, sẵn sàng nhảy xuống bất cứ lúc nào để cứu người.
Thẩm Dĩ Bách đeo phao bơi, bơi tới.
Thương Diệu bảo cậu tháo phao ra, nhưng Thẩm Dĩ Bách từ chối, vì cậu hiểu rõ khuyết điểm của mình và không muốn gây phiền phức cho người khác.
Thương Diệu cũng không miễn cưỡng cậu, nói: “Nghe nói, thầy Hà đang làm thủ tục cho cậu đi trao đổi ở nước ngoài kết hợp điều trị?”
“Ừm.”
“Muốn đi không?”
Thẩm Dĩ Bách cúi đầu đáp nhỏ: "Vẫn chưa nghĩ xong... Nghe nói sẽ phải đi rất lâu."
“Đúng vậy, điều trị tự kỷ vốn dĩ cần một khoảng thời gian dài, nhưng tớ thấy hy vọng vẫn khá lớn đấy.”
Thương Diệu bơi đến bên cạnh cậu, nói: "Mấy năm nay cậu trị liệu tâm lý ở trường Tinh Hoa, kết quả trông có vẻ khá tốt rồi. Nếu sang Mỹ, trường chắc chắn sẽ sắp xếp cho cậu điều trị tại những tổ chức chuyên nghiệp nhất, biết đâu cậu có thể khỏi hẳn."
Thẩm Dĩ Bách cúi đầu, chìm vào suy nghĩ.
Cậu muốn đi, nhưng cũng không muốn đi.
Trong lòng cậu có người mà cậu không thể buông bỏ. Bao năm qua, người đó đã dần trở thành một phần của cơ thể cậu.
Giống như tay chân, mắt mũi của cậu.
Cậu không dám tưởng tượng, nếu bất ngờ phải rời xa người đó, mọi thứ sẽ ra sao.
Có lẽ sẽ khiến bệnh tình trở nặng hơn.
"Tớ không đi." Thẩm Dĩ Bách dứt khoát nói, "Không đi."
Đôi mắt đào hoa sáng rực của Thương Diệu chăm chú nhìn cậu, dường như muốn xuyên qua ánh mắt đen láy kia để nhìn thấu vào tận lòng cậu: "Tại sao?"
“Không nỡ, Châu Châu.” Thẩm Dĩ Bách đặc biệt thẳng thắn.
Sau một thoáng im lặng, Thương Diệu khẽ cười: "Cũng đúng, mấy năm nay, cậu gần như biến thành cái bóng của cô ấy rồi."
Không rời nửa bước.
"Nhưng mà, sau này cô ấy lấy chồng thì sao? Chẳng lẽ cậu vẫn cứ bám lấy cô ấy thế này?" Thương Diệu buông một câu trêu chọc.
“Cô ấy sẽ không.” Thẩm Dĩ Bách nghiến răng, “Sẽ không.”
“Ai nói sẽ không, cô ấy chắc chắn sẽ.”
Thương Diệu hơi hất cằm, nheo mắt nhìn cậu thiếu niên: "Và còn nữa, bố mẹ cô ấy chắc chắn sẽ không gả cô ấy cho cậu."
"Cô ấy cũng sẽ không gả cho cậu!" Thẩm Dĩ Bách buột miệng, dường như chỉ để giành phần thắng, mang theo sự bướng bỉnh đầy mạnh mẽ.
"Tớ đâu có ý định cưới cô ấy."
Thương Diệu thản nhiên lặn xuống nước, bơi vài mét rồi ngoi đầu lên, cười nhạt: "Thỏ không ăn cỏ gần hang. Với lại, tớ thích mấy cô gái trưởng thành, quyến rũ. Cô ấy chỉ là một nhóc con thôi."
…
Đêm đó, Tề Lượng đưa Thẩm Dĩ Bách về nhà.
Bạch Trân Trân vừa chuẩn bị ra ngoài để đến cửa hàng phụ giúp, thấy Thẩm Dĩ Bách liền dặn dò: "Tinh Tinh này, trong bếp có đồ ăn sẵn cho con, nhờ Hạ Châu hâm nóng lại là ăn được nhé."
"Con cảm ơn, dì ạ."
"Không cần khách sáo." Bà vỗ nhẹ lên đầu cậu rồi rời đi.
Thẩm Dĩ Bách đi vào nhà họ Hạ, qua khe cửa nhìn thấy Hạ Châu đang vùi đầu vào học bài.
Cậu không làm phiền cô, một mình đi vào bếp lấy cơm nguội trong lồng bàn ra, lặng lẽ ăn.
Dù đã ăn xong, cậu cũng chẳng nhớ ra rằng đáng lẽ nên hâm nóng bữa tối trước.
Rửa chén xong, nghĩ đến Hạ Châu đang đến kỳ kinh nguyệt, cậu pha một cốc nước đường đỏ, mang đến phòng của Hạ Châu.
Hạ Châu không ngẩng đầu lên, tự nhiên nhận lấy cốc nước: “Cảm ơn nha.”
Uống một ngụm thì suýt chút nữa bị sặc.
Cô đặt cốc xuống, ho khan mấy tiếng.
“Sao vậy?”
“Không, không sao.”
Thẩm Dĩ Bách uống một ngụm nước đường đỏ, mới nhận ra nước đã nguội lạnh.
Ngay cả bản thân mình cậu cũng không chăm sóc được, thì làm sao mà chăm sóc người khác được.
"Để tớ... làm lại." Cậu cầm cốc đứng dậy định ra ngoài, nhưng Hạ Châu vội giữ cậu lại.
"Không cần đâu, phiền lắm. Mẹ tớ vừa pha cho tớ một cốc nước táo đỏ kỷ tử rồi."
Thẩm Dĩ Bách thất bại ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn chằm chằm vào gương mặt thanh tú xinh xắn của cô bé, đề nghị: "Ngày mai... đi gắp thú bông không?"
Thẩm Dĩ Bách gắp thú cực giỏi, thuộc kiểu cao thủ mà cứ mỗi lần xuất hiện là khiến chủ tiệm trong vòng bán kính mười dặm phải toát mồ hôi hột.
Phòng của Hạ Châu chất đầy đủ loại thú bông đủ màu sắc, tất cả đều là cậu gắp cho cô.
Nhưng từ khi lên cấp hai, hai người hiếm khi còn đi đến mấy tiệm trò chơi như vậy.
"Không còn cách nào khác, cậu với Thương Diệu học giỏi như thế, tớ áp lực lắm."
“Không cần áp lực, dù cậu có cố gắng thế nào, cũng không đuổi kịp bọn mình đâu.”
“…”
Thẩm Dĩ Bách luôn dùng một vẻ mặt vô cùng chân thành để nói ra những lời thẳng thắn nhất, hoàn toàn không nhận ra lời này khiến người ta… khó chịu đến mức nào.
Hạ Châu đã quen với phong cách của tên này rồi.
“Bạn học Tinh Tinh, không nói gì thì cũng chẳng ai nghĩ cậu là câm đâu."
Quả nhiên, cậu im lặng, chỉ yên tĩnh ngồi bên cạnh cô.
Sau khi phân lớp ở cấp hai, Thẩm Dĩ Bách vẫn kiên trì ở lại lớp thường với Hạ Châu, trong khi Thương Diệu được xếp vào lớp 0 – lớp ưu tú nhất.
Hạ Châu hiểu rõ trong lòng, với trí thông minh và thành tích của Thẩm Dĩ Bách và Thương Diệu, thì hai người bọn họ đáng lẽ phải nhảy lớp, lên thẳng cấp ba từ lâu rồi.
Nhưng cả hai đều không làm vậy.
Thẩm Dĩ Bách thì không nói làm gì, cậu luôn dựa dẫm vào cô, nhảy cấp có lẽ cậu khó mà thích nghi được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
