Mùa hè.
Tại một nơi xa hoa cũng có ve sầu kêu khe khẽ.
Trên con đường nhỏ thật dài, vài chiếc đèn đường dịu dàng chiếu xuống, ánh sáng màu xanh lam, mơ hồ chiếu lên hoa cỏ non mềm ở trong màn đêm và chiếu đến cây tương tư.
Có một chiếc ghế dựa hình bán nguyệt, được đặt ở dưới tàng cây tương tư.
Lúc này sắc mặt Tô Thụy Kỳ bình tĩnh ngồi ở trên ghế, đôi tay khẽ đặt ở sau chiếc ghế bán nguyệt, nhìn phía xa có đôi khách nước ngoài, ngồi ở trong xe ngắm cảnh, dựa vào nhau dựa chung một chỗ, nhìn bọn họ mặc quần áo theo phong cách Hawai, đoán chừng từ bờ biển mới vừa trở lại, anh mỉm cười một cái, từ sau lưng truyền đến tiếng động nhẹ, tiếng bước chân rất nhịp nhàng, ánh mắt anh dừng lại, hơi xoay người, ngẩng đầu.
Tô Thụy Kỳ quay đầu nhìn khuôn mặt của Đường Khả Hinh ở trong màn đêm, có chút bận tâm hỏi: "Tại sao khóc? Sáng nay gọi điện thoại cho cô, cô còn nói rất tốt, rất vui vẻ."
Đường Khả Hinh khẽ thở dài một hơi, tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn phía xa có một gốc cây dừa, dưới bầu trời đêm đón gió biển, nhẹ nhàng đung đưa, sâu kín nói: "Mới vừa rồi, tôi đã trải qua một chuyện rất kinh hiểm, rất đáng sợ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
