Tưởng Thiên Lỗi đưa mắt nhìn Đường Khả Hinh thật lâu, thật lâu, rốt cuộc mở miệng nói: "Cô tính một ngày muốn gặp tôi mấy lần hả?"
"Tôi . . . . ." Mặt của Đường Khả Hinh đỏ lên.
"Nói thật đi." Tưởng Thiên Lỗi giống như biết cô muốn nói gì.
"Nếu như có thể, tôi cũng không muốn nhìn thấy anh ngày nào." Đường Khả Hinh vô cùng tức giận, thật sự không thể nhịn được nữa nói ra.
Trên mặt Tưởng Thiên Lỗi hơi lộ ra nụ cười, giống như rất có thâm ý nhìn Đường Khả Hinh đang cầm chai rượu tuyết lợi, cũng nói thật cảm thụ trong lòng của mình: "Nhưng tôi cảm thấy cô hết sức giỏi, ngay cả ‘phòng tổng thống' ở tầng một trăm cũng lên đến."
Khả Hinh muốn khóc.
Tưởng Thiên Lỗi vẫn lộ ra nụ cười buông lỏng hiếm thấy, rũ mí mắt, liếc nhìn chai rượu tuyết lợi trên khay cô đang bưng, liền hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
Tưởng Thiên Lỗi yên lặng lắng nghe, sau đó nhìn Đường Khả Hinh đang cầm chai rượu tuyết lợi, đứng ở trước mặt của mình, lòng bàn tay đã có chút khẽ run rồi, trên trán đổ mồ hôi hột, liền hỏi một câu: "Đứng mấy giờ rồi hả ?"
"Đã ba giờ rồi." Quản gia lập tức nói.
Tưởng Thiên Lỗi ngẩng đầu lên, sắc mặt bình tĩnh, nhìn Đường Khả Hinh nói: "Vất vả cho cô."
Vẻ mặt của Đường Khả Hinh căng thẳng, không lên tiếng, biết những lời này là châm chọc!
Có tiếng cửa vang lên.
Ánh mắt Tưởng Thiên Lỗi hơi chớp động, nghiêng người tới trước, để ly xuống.
Nhậm Tử Hiền giống như xem Đường Khả Hinh hoàn toàn không khí, bước thẳng ra ngoài, búi tóc đã buộc lên tỉ mỉ, vẫn hết sức lười biếng ngồi ở trên ghế sa lon, nhận lấy nước lọc người giúp việc đưa tới, uống một ngụm nhỏ, mới hỏi: "Đến đây lúc nào?"
"Mới đến"
"Xong việc?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
