"Trời ạ. . . . . . Rất đẹp trai a. . . . . ." Thật nhiều nhân viên nữ khẽ than, tuổi đời của mỗi người cũng chừng hai mươi, mới tốt nghiệp đại học, là độ tuổi mộng mơ, nhìn thấy Tưởng Thiên Lỗi đẹp trai như vậy cũng đỏ mặt cảm thán nói: "Tại sao có thể có người đàn ông đẹp trai như vậy?"
Đường Khả Hinh cũng đứng ở cách đó không xa, cũng nhìn Tưởng Thiên Lỗi một cái, rồi cúi đầu.
Trần Diệu Chi đột nhiên cười một tiếng, nói: "Có thể nằm mơ là tốt, chứng minh các người còn trẻ, chỉ là phải suy nghĩ một chút, loại đàn ông như Tổng Giám đốc không phải để các người muốn có được. Chúng tôi cũng từng ở độ tuổi của các người, khi đó Tổng Giám đốc còn trẻ tuổi hơn so với hiện tại, đẹp trai hơn nhưng hiện tại, càng trưởng thành hơn, mạnh mẽ, có sức hấp dẫn nhất rồi."
"Cô giáo. . . . . ." Có một nữ học viên trẻ tuổi đi tới bên cạnh Trần Diệu Chi, khẽ tám chuyện, nói: "Tổng Giám đốc có bạn gái không?"
Tưởng Thiên Lỗi nhận lấy gậy golf chuyên dụng của mình, dùng bao tay trắng, vuốt cây gậy từ trên xuống dưới, mới mỉm cười nói: "Lưu đổng, hôm nay khó được cổ phiếu công ty địa ốc của các người tăng cao trong quốc nội, vào lúc hăng hái như vậy, hẹn tôi tới đánh golf, ông muốn thừa dịp khí thế gió đông đang mạnh mẽ, càn quét chúng tôi?"
Lưu đổng nghe lời này, lập tức cất tiếng cười to, nhận lấy gậy golf, mỉm cười nói: "Kỹ thuật dẫn bóng của Tổng Giám đốc Tưởng rất tinh xảo, có thể sánh với Obi Peek, những người như chúng tôi làm sao dám múa rìu ở trước mặt của ngài?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
