Tưởng Thiên Lỗi nhanh chóng đứng lên, nhắc tới đồng hồ đeo tay nhìn thời gian, Đông Anh hiểu ý, ngay lập tức đè xuống nút đóng cửa, để mặc cho Đường Khả Hinh ở tại chỗ ngây ngốc sững sờ!
Trần Mạn Hồng thấy thang máy vừa đóng lại, ngay lập tức vung roi, đầu tiên quất xuống Tiểu Nhu, sau đó quất xuống mông Khả Hinh, tức giận nói: "Cô mới vừa tới không bao lâu đã gây náo loạn sảnh tiệc, làm ảnh hưởng Thủ tướng, sau đó tất cả chúng tôi vì cô đã bị đưa lên phòng Tổng Giám đốc, Tiếp theo ngày thứ nhất đi làm chính thức thì gây ra chuyện này! Dám đi đường tắt, giở trò qua mặt Trần Mạn Hồng tôi hả? Tốt nhất cô bắt chước theo con bé Tiểu Nhu đi! Cô học theo cô ấy thì vĩnh viễn cô cũng không thăng chức được, không tăng lương được! !"
"Quản lý. . . . . ." Tiểu Nhu có chút đáng thương nói mình trung thành với quản lý.
"Vâng!" Đường Khả Hinh đáp xong, ngay lập tức đứng dậy, bước nhanh đến phòng ăn, thấy thời gian trên máy cà thẻ là 8 giờ 59 phút, cô lập gấp gáp lấy ra thẻ làm việc, nhào tới đến trên máy quét một cái, đinh một tiếng, vừa đúng chín giờ, cô thở phào nhẹ nhõm, sau đó cũng đã thấy Văn Chi ôm một đống lớn tư liệu muốn đánh máy đi ra, Đường Khả Hinh nhanh chóng vươn tay ôm phần tài liệu kia, vội vàng xoay người đi vào thang máy chuẩn bị xuống lầu.
Trần Mạn Hồng đứng ở bên này phòng ăn nhìn thấy Khả Hinh ôm chặt đống tài liệu nhanh chóng đi vào bên trong thang máy, cô than nhỏ, nghĩ: đáng tiếc khuôn mặt của con bé này đã bị hủy, nếu không, mặt mũi của cô xinh đẹp như vậy, có thể chính thức trở thành một thành viên của Khách sạn, nhìn cặp mắt cô hiền lành cũng biết, cô là nhân tài mà khách sạn rất cần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)