"Còn gì nữa không?" Tô Thụy Kỳ nắm bàn tay nhỏ bé của cô, nhẹ nhàng thả vào bờ môi cô, cảm thấy cánh môi của cô chạm ngón tay của mình, anh đột nhiên mỉm cười.
Đường Khả Hinh có chút căng thẳng bật cười nói: "A. . . . . . Còn . . . . . hay không.. . . . . . Không nghĩ ra. . . . . . rấr nhiều. . . . . . Anh muốn biết cái gì?"
Hai mắt Tô Thụy Kỳ lộ ra vui vẻ nói: "Tôi có người chị. . . . . ."
"Ừ. . . . . ." Đường Khả Hinh trợn mắt nhìn anh, không hiểu.
Tô Thụy Kỳ muốn nói gì đó nhưng lại không tiện nói, cuối cùng có chút dịu dàng nhìn cô nói: "Khi còn bé, chị ấy cũng thường dắt tay của tôi đi chơi, lúc trời mưa cũng chống dù che cho tôi, hơn nữa trước khi tôi ngủ, tôi đi học, chị ấy còn có thể rời nhà trước, sau khi về nhà, trước khi tôi tỉnh lại cũng sẽ hôn trán của tôi một chút. . . . ."
Thân thể Khả Hinh dường như bỗng chốc tê dại mãnh liệt, hai tay xuôi xuống, không dám nhúc nhích.
Ánh nắng mặt trời chiếu vào trên cây Bạch Lan, cành lá vê ra rất nhiều tia nắng, vài tia rơi vào trên người hai người này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

