Có lẽ Tô Thụy Kỳ cảm thấy có ánh mắt dịu dàng đang nhìn mình, anh ngưng mắt xoay người nhìn về phía Khả Hinh.
"Làm ơn! Mặc dù ở trong nhà này, cô rất chịu khó! Nhưng cô rất thích ngủ nướng và nằm ỳ trên giường được không?" Nhã Tuệ nhìn chằm chằm Khả Hinh, không nhịn được cười nói.
"Có sao?" Khả Hinh đưa tay khẽ kéo cái ghế, ngồi vào bàn ăn, mọi thứ cũng quá phong phú, không biết ăn cái gì trước, trên mặt không nhịn được nở nụ cười.
Tô Thụy Kỳ nhìn cô vui vẻ, mình cũng mỉm cười ngồi bên cạnh cô, tự mình cầm chén lên, múc cho cô một chén cháo, nói: "Ăn đi. Ăn cháo, lúc tôi đi mua bình hoa, mới phát hiện phía trước có cái chợ rất náo nhiệt, tôi đi vào xem một chút, phát hiện thì ra bên trong có nhiều thức ăn ngọn như vậy. . . . . . Chỗ này thật không tệ. . . . . ." .
Khả Hinh nói tiếng cám ơn, quay đầu nhìn bình hoa màu trắng trên bàn ăn, trong bình cắm ba cành hoa sen, tươi tốt nở rộ, phát ra mùi thơm thoang thoảng. . . . . .
Nhã Tuệ cũng nhìn về phía ba cành hoa sen, có chút xúc động nói: "Thật là đẹp, thơm quá, sao bình thường chúng ta lại không nghĩ tới, một chút điệu đà nho nhỏ như vậy cũng làm cho lòng người bình thản nhỉ? Hoa này bao nhiêu tiền?"
"50 đồng"
"A!" Khả Hinh và Nhã Tuệ đồng thời kêu lên, khiếp sợ nhìn về phía Tô Thụy Kỳ đang múc muỗng cháo, hỏi: "50 đồng ! ! ! ! !"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

