Lý Mạn Mạn nhắn: [Nó căn bản là không kết hôn.]
Lý Nhiễm cười cười: "Anh ấy không trở về."
Lý Bích Ngọc thấy Lý Mạn Mạn nói chuyện mạo phạm, cũng ngại ở lại: "Chúng tớ đi trước, lần sau lại đến tìm cậu chơi."
Lý Mạn Mạn ý nghĩa sâu sa mà ồ một tiếng, Lý Nhiễm vốn định ôn chuyện với Lý Bích Ngọc, nhưng Lý Mạn Mạn này thật sự không có lòng tốt gì, cô cũng không có gì muốn nói.
Hạ gia vốn dĩ rộng rãi, ra tay càng là không bình thường, mấy chục vạn thuốc lá và rượu với tiệc, trực tiếp đổi mới nhận thức đối với kẻ có tiền của người trấn trên.
()
Hạ Nam Phương cũng không phải kẻ ngốc, trải qua vài lần lời chỉ bảo của Phí Huyên, anh có thái độ tương đối tốt với cô hơn, đương nhiên anh cũng biết rằng mình đang kiềm chế.
Có điều loại kiềm chế này chỉ là vẻ bề ngoài, trong miệng muốn mời người ta uống trà, đôi mắt kia lại lạnh băng như cũ.
Một tay Phí Huyên lười biếng mà chống cằm, một tay mân mê ly trà trong tay: "Trà của Hạ gia cậu đúng là trà ngon, loại trà có nguồn gốc từ núi Vũ Di này chỉ có người của Hạ gia mới có được."
Nói xong, như là trêu ghẹo bồi thêm một câu: "Không ngờ Hạ tổng lại giỏi nghệ thuật thưởng trà như vậy, gặp phải người không hiểu trà."
Hạ Nam Phương cũng một ngụm uống cạn trà trong ly: "Hiểu hay không có liên quan gì, giải khát được chính là trà ngon."
Phí Huyên thấy anh cực lực uống trà, cười ha ha: "Hai người thật không phải người một nhà, không vào cùng một cửa nha!"
Lý Nhiễm: "..."
Trận trêu đùa này đi qua, cuối cùng sự tập trung cũng phóng lên người hai người đàn ông đối diện.
Vu Hồng Tiêu đang chờ Hạ Nam Phương mở miệng, mà người đối diện lại chậm rì rì mà từng ngụm từng ngụm uống trà.
Lý Nhiễm mở miệng trước đánh vỡ không khí giằng co: "Không có chuyện gì thì bọn tôi đi trước đây."
Ngón tay Hạ Nam Phượng nhẹ vuốt ly trà, nghe thấy hai chữ "bọn tôi", nhẹ đặt ly trà xuống, dù cho vẻ mặt không vui, nhưng lời nói ra cũng tính là nể tình: "Nghe nói, anh Vu cũng đến thành phố J?"
Vu Hồng Tiêu thản nhiên: "Đúng."
Hạ Nam Phương nhướng mày: "Chấp hành nhiệm vụ?"
Vu Hồng Tiêu đáp lại: "Đi tìm Lý Nhiễm."
Hai người đàn ông này hoàn toàn không biết gì gọi là thu liễm, một người dám hỏi một người dám đáp.
Vu Hồng Tiêu nói, người sáng suốt vừa nghe là biết dẫm lên điểm mấu chốt của Hạ Nam Phương, nhưng Vu Hồng Tiêu hoàn toàn không để tâm, ánh mắt khiêu khích nhìn chằm chằm Hạ Nam Phương.
Rất có tư thế chiến đấu.
Ha, trong lòng Hạ Nam Phương cười lạnh một tiếng.
Trong lòng Lý Nhiễm giật mình nghiêng đầu nhìn Vu Hồng Tiêu, Vu Hồng Tiêu trước mặt cô vẫn luôn là hình tượng dịu dàng ân cần, không ngờ tới anh cũng có mặt này.
Không khí im lặng vi diệu, bọn họ như là mặt nước phía trên, ở dưới từng làn sóng yên tĩnh là dòng khí u ám di chuyển.
Hai người đàn ông giương cung bạt kiếm, không khí khẩn trương đến cực hạn.
Hạ Nam Phương thong thả ung dung mà thưởng trà, khóe miệng cong một cái, ánh mắt lạnh lùng tràn đầy tử khí.
"Thật không khéo..." Anh kéo âm cuối, tựa như đang khiêu khích: "Khi ở thành phố J, tôi ở bên cạnh cô ấy."
Ngồi ở bên cạnh uống trà mà nằm không cũng trúng đạn, Vu Hồng Tiêu thật đúng là khiêu khích Hạ Nam Phương đến cùng nha.
Những lời này của Vu Hồng Tiêu có nghĩa khác quá nhiều, giống như nói cô không thích Hạ Nam Phương là đại diện cho sự cô nhào vào trong ngực Vu Hồng Tiêu vậy.
Cô há miệng muốn giải thích gì đó.
Hạ Nam Phương nghe xong những lời này, khóe miệng lộ ra một nụ cười nhạt, cúi đầu, cực kỳ giống dáng vẻ vì tình mà bị thương, ánh mắt buông xuống nhìn chiếc nhẫn trên tay, nhất thời gợi lên sự cô đơn khiến người khác đau lòng.
Trong lòng Lý Nhiễm không nói nên lời là có tư vị gì, cô chưa bao giờ nhìn thấy Hạ Nam Phương như vậy, cam nguyện mà cúi đầu như thế, bị người khác bác bỏ đến không có đường sống như thế, không thể phản kích như thế.
"Anh Hồng Tiêu, đây là chuyện của em và anh ta."
Cô vẫn không nhịn đươc, nhắc nhở cho Vu Hồng Tiêu không nên nhúng tay vào chuyện này.
Tình cảm là chuyện của hai bên, cho đù cô có không thích, nhưng không đại diện cho người khác có thể lấy chuyện này đi công kích Hạ Nam Phương, đi đánh sập sự kiêu ngạo của anh.
Vu Hồng Tiêu nhìn cô một cái, tự nhiên nhìn thấy sự kiên quyết trong mắt cô.
"Anh Hạ, khổ nhục kế đúng là rất tốt!"
Nói xong đứng dậy, đứng lên cách Lý Nhiễm nửa bước: "Đi?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


