Ý đồ lấy trận Hồng Môn Yến này thành "Khoe Ân Ái" sao?
Vu Hiểu Hiểu đứng ở tại chỗ, đuôi mắt đỏ bừng, cũng không dám tiến lên đuổi theo cô.
"Lý Nhiễm."
Cô còn chưa đi được hai bước, đã nghe thấy phía sau có người gọi mình.
Giọng của Vu Hồng Tiêu rất đặc biệt, có thể làm hình cảnh lâu rồi, trong giọng nói lộ ra vẻ nghiêm túc.
Cô cười cười: "Anh Hồng Tiêu, sao anh lại ở đây?"
Vu Hồng Tiêu cười cười, cũng không vạch trần: "Trùng hợp. Cùng nhau ăn một bữa cơm đi."
Tóm lại trốn không thoát, Lý Nhiễm đành phải đồng ý: "Được thôi."
Vu Hồng Tiêu cười cười, đảo mắt thấy Vu Hiểu Hiểu đỏ hồng vành mắt: "Sao lại khóc?"
Vu Hiểu Hiểu trộm nhìn Lý Nhiễm liếc mắt một cái, không dám nói lời nào.
Lý Nhiễm ở một bên: "Bị em mắng hai câu."
Vu Hồng Tiêu cũng không có giúp đỡ, ngược lại rất có hứng thú hỏi: "Làm sao vậy?"
Ngữ khí của anh không nhanh không chậm, như là hoàn toàn không biết chuyện gì.
Lý Nhiễm nhìn anh hai giây, trong lòng suy đoán mọi chuyện là do một tay Vu Hiểu Hiểu xử lý, lừa trên gạt dưới.
Chịu đựng ánh mắt cảnh cáo của Lý Nhiễm, hốc mắt của Vu Hiểu Hiểu càng đỏ.
"Hiểu Hiểu mời em đến đây ăn một bữa tiệc lớn, em ngại đắt quá nên mới mắng cậu ấy hai câu."
Quả nhiên, nháy mắt Vu Hồng Tiêu đã hiểu rõ, ở đây làm gì có trùng hợp gì, rõ ràng là Vu Hiểu Hiểu lừa hai người bọn họ đến.
Bàn tay to của anh khẽ nhéo vành tai của Vu Hiểu Hiểu một chút: "Lá gan không nhỏ?"
Vu Hiểu Hiểu nước mắt lưng tròng, cô dễ dàng sao! Lòng tốt bị coi thành lòng lang dạ thú, còn nói lá gan còn không nhỏ!
Không đâm thủng tầng giấy giữa quan hệ hai người, thì mối quan hệ của hai người chỉ dừng ở mức anh em mà thôi.
Sau khi ngồi vào bàn, Vu Hồng Tiêu đưa menu qua, anh hơi hơi kéo tay áo lên khuỷu tay, Lý Nhiễm liếc nhìn thấy trên cánh tay anh có vết thương rất dài.
Từ khuỷu tay cho đến bàn tay, vết khâu khoảng chừng 20cm.
"Trên tay anh làm sao vậy?"
Vu Hồng Tiêu mặt không đổi sắc mà kéo tay áo xuống: "Không có gì."
Vu Hiểu Hiểu lanh mồm lanh miệng: "Lần trước khi đến thành phố J đã bị thương."
Vu Hồng Tiêu lập tức cắt ngang lời Vu Hiểu Hiểu: "Câm miệng."
Vu Hiểu Hiểu không hề sợ anh một chút nào: "Lúc ấy khi cậu gọi điện nói với tớ cậu ở thành phố J, anh tớ đã lên đường đến thành phố J, sau đó xảy ra tai nạn."
Lý Nhiễm vội vàng hỏi: "Nghiêm trọng không?"
"Không nghiêm trọng, vết thương này là do đến cứu viện mới bị." Thì ra là sau khi xảy ra tai nạn giao thông, xe của Vu Hồng Tiêu không sao nhưng đối phương lại bị thương nghiêm trọng, khi anh cứu viện đã bị thương cánh tay.
Ngực Lý Nhiễm đau đau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


