Vấn đề của nữ chính cũng sẽ sửa, vấn đề của nam chính cũng sẽ sửa, thí dụ như nữ chính bắt đầu tâm sự với nam chính lần đầu tiên.
()
Ánh nến như nhận thấy được bầu không khí vi diệu giữa hai người, ngọn lửa không an phận mà nhảy lên.
Lắc qua lắc lại, chọc đến lòng người cũng loạn cả lên.
Lý Nhiễm nghe thấy những lời đó của Hạ Nam Phương, đũa trên tay hơi run, hơi ngẫm nghĩ, nhưng vẫn không thể hiểu được.
Tuy ý trên mặt chữ cô có thể hiểu rất rõ, nhưng ý nghĩa sâu sa trong đó cô lại không đoán ra, ánh mắt lộ ra sự nghiền ngẫm, nhìn chằm chằm Hạ Nam Phương.
Hạ Nam Phương bị cô nhìn, nội tâm không hoảng hốt chút nào, thong thả ung dung mà ăn cơm, lại không chịu nói thêm cái gì nữa.
Ánh mắt Lý Nhiễm hồ nghi nhìn chằm chằm đảo quanh anh, cuối cùng bỏ qua ý "muốn giữ em lại" kia qua một bên.
Cô cũng không muốn nghĩ đến, dù sao gần đây Hạ Nam Phương làm những chuyện lạ càng ngày càng nhiều.
Bầu không khí đột nhiên trở nên có chút đóng băng, hai người im lặng không nói mà mạnh ai nấy dùng bữa.
Cơm nước xong, Lý Nhiễm lấy thuốc đóng gói bỏ vào hộp.
Cầm lấy đèn pin chuẩn bị đưa thuốc cho giám đốc khách sạn, buổi chiều cô thấy bên trong đoàn du lịch kia hình như có một đứa bé bị sốt.
Cô thay đồ sạch mà Hạ Nam Phương đem đến kia, trên người cuối cùng thoải mai sảng khoái hơn rất nhiều.
Vừa mở cửa, đã nghe thấy phía sau có người gọi cô: "Đi đâu?"
Hạ Nam Phương ở trần, đang khoanh tay đứng bên cửa sổ nhìn cô, Lý Nhiễm mất tự nhiên mà nhìn cơ ngực của anh, rũ mắt chỉ chỉ thuốc trong tay: "Tôi đưa thuốc xuống cho người phía dưới."
Chỉ thấy Hạ Nam Phương từ trong phong tắm lấy ra một bộ áo choàng tắm dài, kín mít che khuất những chỗ cần thiết.
Vẻ mặt của Lý Nhiễm kiểu:???
(Giống vậy nè. Haha)
"Có áo tắm dài mà anh không sớm mặc?" Tùy tiện để trần nửa người trên, anh khoe cho ai xem hả?
Hạ Nam Phương đối mặt với loại nghi ngờ này, mặt không đỏ tim không đập nói: "Nóng."
Thắt lại dây áo choàng, tốt xấu gì cũng đã ra dáng người đứng đắn, anh cầm lấy hộp y tế trong tay cô: "Đi thôi."
Lầu một bị nước ngập, những nhân viên của khách sạn đều chuyển đến lầu hai.
Bọn họ còn muốn thảm hơn khách, nhóm nhân viên bảy bảy tám tám mà nằm ở đại sảnh lầu hai, dưới thân chỉ có một cái chăn mỏng đơn giản.
Lý Nhiễm lấy thuốc đến đó, gương mặt của giám đốc khách sạn kích động đỏ lên: "Thuốc của Ngài đến quá kịp thời, trong đoàn du lịch có một đứa bé vẫn luốn sốt cao không lùi, vừa rồi còn làm ầm ĩ muốn đi ra ngoài."
Lý Nhiễm nhớ lại, vừa rồi ở đại sảnh có một đôi vợ chồng ôm một đứa bé ầm ĩ hung dữ, thì ra là đứa con bị bệnh.
Lý Nhiễm nhịn không được hỏi: "Sao mọi người lại nằm ở đại sảnh? Tìm một cái phòng trống ở tạm cũng được mà?"
Giám đốc khách sạn lộ ra nụ cười bất đắc dĩ: "Tất cả các phòng đều đã đầy khách, gần đây thành phố J triển khai tiết văn hóa [Sơn Hải Kinh], còn chưa có kết thúc thì bão to đã đổ bộ vào rồi, rất nhiều khách đều bị kẹt ở đây."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


